Chương 66: Tác Hợp
"Hân hạnh!
Hân hạnh!
Tại hạ Lý An, là bạn học cùng lớp với Trương Vũ."
Lý An đứng dậy, khẽ mỉm cười với Trương Yến Nhi."Ra mắt Lý ca ca!"
Trương Yến Nhi cũng vội vàng đứng dậy thi lễ, biểu cảm có chút xấu hổ, giọng nói trong trẻo đáng yêu như chuông bạc.
Lý An thấy vậy chỉ khẽ cười, nhìn sang Trương Vũ: "Trương thúc có việc bận sao?"
Thực ra thì hắn chỉ tùy ý hỏi thăm, dù sao thì mỗi lần hắn tới nhà Trương Vũ đều gặp phụ thân của y, bây giờ không thấy nên hỏi thăm là lẽ đương nhiên.
Nghe nói Trương thúc bị bệnh thấp khớp nên đi lại không tiện, bình thường rất ít ra ngoài.
Chỉ là lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền biết mình hỏi câu không nên hỏi rồi, Vũ Nương cùng Trương Yến Nhi nghe vậy thì đều cúi mặt không nói, rõ ràng đã cố gắng che giấu, nhưng sự đau buồn lộ rõ, Trương Yến Nhi dường như sắp khóc đến nơi.
Trương Vũ tự rót cho mình một chén rượu rồi uống cạn, giọng nói như thường: "Một tháng trước, phụ thân áp tải hàng hóa qua Bạch Minh Sơn gặp phải sơn tặc, đã bị chúng g·iết h·ạ·i!"
Lý An sững sờ, nhất thời không biết nên lên tiếng hay im lặng, hắn vốn không phải là kiểu người thông thạo tin tức, thời gian gần đây lại bận tâm vì an nguy của mình nên hoàn toàn không biết tin này."Thứ lỗi!
Là ta lắm lời rồi!"
Lý An nhỏ giọng nói, cũng tự rót cho mình một ly rượu rồi uống cạn."Haaaaa...!
S·ố·n·g c·hết có số, n·gười c·hết thì cũng đ·ã c·hết rồi, người s·ố·n·g thì vẫn phải s·ố·n·g, chúng ta cần gì ở nơi này ủ rũ mặt mày chứ.
Tối nay mời ngươi tới không phải để u·ố·n·g· ·r·ư·ợ·u sao, nào!
Uống!"
Trương Vũ đột nhiên đứng phắt dậy, cười ha ha nói lớn, sau đó rót cho mỗi người một chén rượu thật đầy.
Vũ Nương và Trương Yến Nhi cũng mỉm cười, cầm chén rượu nâng chúc Lý An.
Lý An nhìn ba người một nhà đều vui vẻ như đón Tết, trong lòng vô cùng khó chịu, nếu đã đau buồn thì cứ đau buồn, muốn k·h·ó·c thì cứ k·h·ó·c, cần gì phải giả vờ vui vẻ làm gì chứ?
Chỉ là cuối cùng hắn vẫn không mở miệng p·h·á vỡ không khí vui vẻ giả tạo này, nâng cao ly rượu cùng mọi người cụng chén, sau đó một hơi uống sạch.
Thời gian còn lại tr·ê·n bàn ăn, Trương Vũ một nhà liên tục mời rượu Lý An, Lý An trong lòng còn lo lắng gặp phải t·h·í·c·h kh·á·c·h nào, dám uống tới say xỉn, chỉ có thể liên tục dùng lý do sức khỏe không tốt để từ chối.
Ba người họ Trương xem ra cũng không để ý chuyện này, một bên liên tục u·ố·n·g· ·r·ư·ợ·u, một bên rôm rả trò chuyện.
Chủ đề chính không ngờ lại là chuyện tình duyên của Lý An và Trương Yến Nhi.
Lý An rõ ràng nghe ra ý muốn tác hợp trong lời nói của Vũ Nương và Trương Vũ.
Dĩ vãng, mỗi lần tới Trương gia ăn cơm hắn đều cảm thấy rất vui vẻ, chỉ riêng lần này không hiểu sao cảm giác vô cùng khó chịu, cũng không phải đối phương làm gì tổn h·ạ·i tới hắn, chỉ là cảm giác này giống như khi đối diện với đám thương nhân làm ăn bất chính vậy.
Bữa cơm k·é·o dài khoảng 30 phút, Lý An nói muốn ở lại Trương phủ một đêm, Vũ Nương liền vui vẻ ra mặt, vội vàng sai người đi sắp xếp.
Chẳng bao lâu, Lý An đã được dẫn tới một căn phòng rộng rãi, trong phòng g·i·ư·ờ·n·g, tủ, bàn, ghế đều là loại tốt nhất, góc phòng còn đốt một nhánh trầm hương, tr·ê·n bàn giữa phòng là đủ loại bánh điểm tâm cùng một bình trà nóng.
Lý An không để ý tới điểm tâm cùng trà tr·ê·n bàn, trực tiếp chui lên g·i·ư·ờ·n·g nằm ngủ.
Hôm nay tới vốn định an ủi tiểu t·ử Trương Vũ một chút, nhưng kết quả chỉ làm hai bên càng thêm khó xử.
Sau khi Lý An rời đi, Trương gia ba người vẫn ngồi lại tr·ê·n bàn, vẻ vui vẻ tr·ê·n khuôn mặt bọn họ nhanh c·h·óng biến m·ấ·t, thay vào đó là vẻ mặt trầm trọng, lo lắng xen lẫn bi thương."Huynh ấy không t·h·í·c·h con!"
Trương Yến Nhi yên lặng uống một ngụm rượu, giống như đang k·h·ó·c nói.
Dù không chỉ đích danh, nhưng người nghe đều biết nàng đang nói tới ai.
Vũ Khánh Diêu nhìn khuôn mặt cháu gái dưới ánh nến lúc sáng lúc tỏ, rõ ràng lớp trang điểm rất hoàn hảo, khuôn mặt vô cùng hoàn mỹ, tại sao tên kia lại không có chút mặn mà nào cơ chứ?
Suốt cả bữa ăn, số lần Lý An liếc nhìn Trương Yến Nhi có thể đếm được tr·ê·n đầu ngón tay, mỗi lần Vũ Khánh Diêu mở lời muốn tác hợp uyên ương, Lý An hoặc làm như không nghe thấy, hoặc là trực tiếp nói sang chuyện khác.
Thái độ rất rõ ràng.
Trương Vũ n·g·ư·ợ·c lại không nói gì, chỉ liên tục rót rượu vào ly rồi uống cạn, phụ thân đột ngột m·ấ·t, hắn từ một tên thanh niên cả ngày lông bông, đột nhiên trở thành Trương gia gia chủ, áp lực bên trong nhất định không dễ chịu, nhất là khi Trương gia còn sắp p·h·á sản tới nơi."Sư phụ Lý An là người phụ trách chuyện kinh doanh của Kim Đ·a·o Bang, chỉ cần sư phụ hắn hơi giúp đỡ Trương gia một chút thôi, chúng ta nhất định có thể vực dậy gia nghiệp."
Trương Vũ đột nhiên nói, không biết là đang nói với mẫu thân cùng biểu muội hay là đang nói với chính mình."Không được!
Tuyệt đối không thể cứ thế bỏ cuộc, Yên Nhi biểu muội, muội hãy…."
Trương Vũ đặt thật mạnh chén rượu xuống bàn làm p·h·át ra một tiếng vang thật lớn, hai mắt hắn hằn lên tia m·á·u, trầm giọng nói.
Lý An bởi vì nể mặt bạn học và Vũ Nương, nên có p·h·á lệ uống nhiều mấy ly, sau khi vào phòng hắn cảm thấy có chút mệt mỏi, nên leo thẳng lên g·i·ư·ờ·n·g nằm ngủ."Vốn định tới đây thả lỏng tâm thần một chút, không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như thế này!"
Lý An xoa xoa huyệt thái dương, thật nhỏ lẩm bẩm.
Tình bằng hữu giữa hắn và Trương Vũ xưa nay luôn có chút phong phạm "quân t·ử chi giao đạm mạc như thuỷ", dù không ai nói ai, nhưng cả hai đều chưa từng nhắc tới chuyện tiền tài lợi ích.
Chỉ là lần này Trương gia gặp đại nạn, Trương Vũ chỉ sợ dù không muốn trưởng thành cũng bắt buộc phải trưởng thành mà thôi.
Dù sao thì nhân sinh này ai rồi cũng phải trưởng thành, phải chịu trách nhiệm đối với những người mình yêu quý, tất cả chỉ là vấn đề sớm hay muộn, khi có chuyện xảy ra thì ngươi có đủ thực lực để đảm đương hay không mà thôi.
Lý An dù có ngu ngốc cũng nh·ậ·n ra Trương Vũ cùng Vũ Nương đang muốn thông qua Trương Yến Nhi để móc nối quan hệ với hắn, không, phải nói đúng hơn là móc nối quan hệ với sư phụ của hắn mới đúng.
Hắn đối với hành động này tuy không t·h·í·c·h, nhưng cũng không phản cảm, Trương gia đã tới mức độ này rồi, quản không được nhiều chuyện nữa.
Nếu có thể, Lý An cũng muốn giúp bạn mình một tay, nhưng hắn cũng rõ ràng hoàn cảnh của bản thân và Kim Đ·a·o Bang bây giờ.
Bản thân hắn thì không biết khi nào những kẻ vô cùng lợi h·ạ·i kia sẽ ra tay, Kim Đ·a·o Bang cũng khắp nơi gặp chuyện, làm sao có thể phân tâm giúp đỡ một Trương gia xưa nay chưa từng hợp tác chứ."Suy cho cùng vẫn là Trương gia đ·á·n·h giá quá cao thân ph·ậ·n của ta trong Kim Đ·a·o Bang."
Lý An mệt mỏi lắc đầu, đứng dậy khỏi g·i·ư·ờ·n·g thổi tắt ngọn nến tr·ê·n bàn cùng với cài then cửa sổ.
Từ bên ngoài nhìn vào, thân ph·ậ·n đồ đệ duy nhất của Kim Huyết Trương Cáp có thể rất lợi h·ạ·i, nhưng "rận trong chăn thì chỉ người trong chăn mới biết", hắn trong mắt Kim Đ·a·o Bang hoàn toàn không đáng giá.
Phải chăng cả cái Kim Đ·a·o Bang lớn như vậy cũng chỉ một mình Trương Cáp lo lắng cho an nguy của hắn.
Đáng tiếc là Trương Cáp đã đi sang huyện khác làm ăn rồi, khó mà đoán định được hắn lúc nào mới trở về An Nhạc Huyện.
Mà cho dù sư phụ trở về rồi, Lý An cũng không dám chắc bản thân có thể kê cao gối mà ngủ, nên nhớ dù là Vương Như Sương có phụ nhân nhất nhất che chở như vậy còn suýt nữa m·ất m·ạng.
