Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Dựa Dựa Dựa Dựa! Là Ai Cho Tôn Ngộ Không Hệ Thống ?

Chương 28: thành công giả ra đại ngưu bức; Tiên Thiên Linh Bảo Hỗn Nguyên chuông!




Chương 28 thành công tạo ra vẻ ngầu lòi; Tiên Thiên Linh Bảo Hỗn Nguyên chuông!

"Tay nắm nhật nguyệt hái sao trời, thế gian không ai sánh bằng ta."

Âm thanh vang vọng khắp Lôi Âm Tự, không ngừng vọng lại.

Đám người trong lòng kinh ngạc tột độ, ở Lôi Âm Tự mà lại có người dám gọi thẳng pháp danh của Phật Tổ?

Điều này còn chưa đủ, lại còn dám khoác lác mà không biết xấu hổ như vậy!

Mọi người không khỏi quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trên đỉnh tháp cao nhất của Lôi Âm Tự, đứng một vị hòa thượng khoác áo cà sa, vóc người cân đối.

Hắn quay lưng về phía đám đông, bóng dáng bị ánh chiều tà kéo dài ra.

Áo cà sa bay phấp phới theo gió, mang một vẻ siêu phàm độc lập giữa cõi đời.

Nhất là ánh chiều tà chiếu lên cái đầu trọc lốc của hắn, phản chiếu một vầng hào quang khác thường.

Ừm, Kim Thiền Tử rất tự nhiên xem ánh chiều tà như vầng hào quang công đức, điểm tô cho bản thân.“Người này là ai vậy, sao lại quay lưng về phía chúng ta?” “Các ngươi khoan hãy nói, nhìn bóng lưng của hắn ở góc độ này, lại có một cảm giác uy nghi, thậm chí còn cảm thấy hơi chói mắt!” “Chói mắt cái rắm, đó là ánh sáng mặt trời buổi chiều.” Mọi người xôn xao bàn tán.

Như Lai, Di Lặc, Nhiên Đăng và các Phật Tổ khác nhìn thấy bóng lưng của Kim Thiền Tử, đều đưa mắt nhìn nhau......“Kim Thiền Tử, ngươi đang đứng ở đó làm gì?” Như Lai nghiêm nghị hỏi.

Người khác có thể không biết bóng lưng đó là ai, nhưng hắn là Như Lai, sao có thể không nhận ra khí tức của Kim Thiền Tử?“Người này là Kim Thiền Tử?” “Hắn càng ngày càng không tôn trọng Phật Tổ!” “Đúng vậy, chẳng những gọi thẳng tục danh của Phật Tổ, còn quay lưng về phía Phật Tổ, thật quá đại nghịch bất đạo!” “Ngông cuồng!

Nếu ta là Phật Tổ, giờ ta đã cho hắn ăn đòn rồi.” Đám người biết là Kim Thiền Tử thì lập tức ồn ào hẳn lên.

Kim Thiền Tử không thèm để ý, tiếp tục dùng cái ót trọc lốc, khinh thường nhìn mọi người.

【Đinh!

Chúc mừng kí chủ, trước mặt Như Lai, Di Lặc, Nhiên Đăng, Quan Âm...... và các cường giả khác, đã thành công tạo vẻ siêu cấp ngầu lòi, thưởng pháp lực 10.000 năm; Tiên Thiên Linh Bảo: Hỗn Nguyên Chuông!】 【Hỗn Nguyên Chuông, cấp độ: Tiên Thiên Linh Bảo.】 【Giới thiệu: Chuông này công thủ hợp nhất.

Phòng ngự: có thể bỏ qua mọi công kích từ Đại La Kim Tiên, có thể chống đỡ mười lần công kích từ Hỗn Nguyên Thái Ất Kim Tiên (Chuẩn Thánh).

Tấn công: có thể đánh tan mọi Đại La Kim Tiên; phát ra ba lần thần thông cấp Chuẩn Thánh.】 【Lưu ý: Số lần phòng ngự và ngăn cản sau khi dùng hết, phải đợi tháng sau mới có thể sử dụng lại.】 Một vạn năm pháp lực, Tiên Thiên Linh Bảo?!

Hệ thống đúng là hào phóng quá đi!

Pháp lực bỏ qua không nói, Hỗn Nguyên Chuông này ở thế giới hiện tại, có thể gặp chứ khó mà cầu a!

Quả nhiên, càng diễn sâu càng mạnh!

Hệ thống thật không lừa ta mà......

Không, “Tịnh Tử” thật không lừa ta......

Kim Thiền Tử thầm vui sướng.

Một hồi lâu.“Kim Thiền Tử, sao ngươi không nói gì?” Như Lai thấy Kim Thiền Tử im lặng, liền lớn giọng hơn, tăng thêm uy hiếp.“Ta, Kim Thiền Tử, từ trước tới giờ không thèm phí lời với ai cả!” Kim Thiền Tử chắp tay sau lưng, lạnh lùng nói.

Vừa dứt lời......

Khóe miệng Như Lai giật giật.

Hắn nhớ lại chuyện Quan Âm thuật lại mấy ngày trước, liền không khỏi nhìn Quan Âm một cái.

Sắc mặt Quan Âm tối sầm, bất đắc dĩ lắc đầu.“Kim Thiền Tử ngươi không xuống dưới sao?” Như Lai tức giận hỏi.

Mà Kim Thiền Tử lại nhếch mép cười nhạt.

Hắn gấp rồi, bọn họ đều gấp......

Kim Thiền Tử đã nhập vai nhân vật mới.

Đó là điều “Tịnh Tử” đã dạy cho hắn.

Tịnh Tử nói, thay vì cố bắt chước một người có vị thế cao, chi bằng trở thành một người như vậy.

Lúc này, Kim Thiền Tử đã hiểu, giờ phút này hắn cảm thấy, hắn chính là cường giả đứng trên đỉnh cao nhất!

Cô độc, lạnh lẽo, vô địch chính là điệu nhạc vĩnh hằng của hắn.

Quay lưng lại với chúng sinh, một mình thống trị vạn cổ!

Sự cô đơn và tịch mịch của cường giả, chưa bao giờ cần ai thấu hiểu.“Mấy người ở đây...... đều không có tư cách để ta xuống dưới!” Kim Thiền Tử tự tin đáp.

Một câu đơn giản, trong nháy mắt làm căng thẳng bầu không khí.

Nghĩ một hồi, hắn lại nói thêm: “Bao gồm cả ngươi, Như Lai, ngươi cũng không đủ tư cách!” Ngay lập tức, đám người tức giận sôi lên.“Ngông cuồng!

Quá ngông cuồng rồi!” “Sao hắn dám chứ!

Sao hắn dám vô lễ với Phật Tổ như vậy?!!” “Thật không coi ai ra gì!

Phật Tổ, xin hãy cho phép ta đấu một trận với hắn.” Như Lai nghe vậy, khóe miệng không ngừng co giật.

Hai vị Phật Tổ khác, cùng với mấy vị Bồ Tát như Quan Âm, đều có ý muốn đánh chết Kim Thiền Tử.

Trong lòng Quan Âm: Điên rồi, điên thật rồi, Kim Thiền Tử này điên thật rồi!

Cứ tiếp tục thế này, cho dù Như Lai không đánh chết hắn, hắn cũng sẽ bị người khác đánh chết!“Nghiệt chướng!!!” Rốt cuộc Như Lai cũng không nhịn được nữa, gầm lên một tiếng.

Lập tức, một luồng uy áp kinh khủng quét ra.

Người ở đây cảm nhận được uy áp đó đều khó thở.

Kim Thiền Tử đang đứng trên đỉnh tháp cũng run lên.

Trong nháy mắt hắn cảm thấy như có một ngọn núi nhỏ đè lên người.

Nhưng chút áp lực này hắn vẫn chịu đựng được!

Hắn giơ tay lên, lắc lắc ngón trỏ, khinh miệt nói: “Chỉ là cơn giận của kẻ bất tài thôi!” Nghe được mấy chữ này, sắc mặt Như Lai hoàn toàn đen lại.

Hắn không định nhịn.

Nhưng tự mình ra tay thì lại mất đi thân phận.

Thế là hắn liếc mắt ra hiệu cho người phía dưới.“Phật Tổ, Kim Thiền Tử quá coi trời bằng vung, xin cho phép mười tám vị La Hán chúng con được bắt hắn.” Hàng Long La Hán đứng ra, giọng đầy lửa giận.“Được.” Như Lai chỉ nói một chữ.

Hàng Long làm lễ, bước ra khỏi Lôi Âm Tự, nhìn Kim Thiền Tử đang quay lưng về phía mọi người.“Các huynh đệ!” “Mười tám vị La Hán lập trận!” Giọng của Hàng Long La Hán như tiếng chuông lớn.

Hai vị La Hán hàng long phục hổ đã là cường giả Đại La Kim Tiên sơ kỳ, thêm mười sáu vị khác kết hợp trận pháp, đủ để so sánh với cường giả Đại La Kim Tiên đỉnh phong.

Ngay cả Quan Âm Bồ Tát cũng không dám đỡ loại trận pháp này.

Tu vi của Kim Thiền Tử mấy năm nay không những không tiến bộ mà còn thụt lùi, chắc chắn là khó mà chống đỡ được.

Ngao!

Một tiếng rồng ngâm vang vọng Linh Sơn.

Hàng Long La Hán toàn thân kim quang chớp lóe, một con Cự Long màu vàng hiện ra.

Hắn nhảy lên đầu rồng, điều khiển Cự Long vàng lao thẳng đến Kim Thiền Tử.

Mười bảy vị La Hán còn lại cũng thi triển thần thông.

Dưới sự tấn công của 18 vị La Hán, cả không gian cũng bắt đầu vặn vẹo.“Tu vi của Kim Thiền Tử chỉ ở Đại La Kim Tiên, tuyệt đối không thể nào chống đỡ nổi trận pháp 18 vị La Hán!” “Hừ!

Đây là kết cục của sự ngông cuồng!

Ai bảo hắn không coi ai ra gì?” “Đúng đấy, nên dạy dỗ hắn một bài, cho hắn nhớ lâu một chút!” Mọi người nhìn thấy trận chiến này, đều cho rằng Kim Thiền Tử không chống đỡ được.“Đối mặt với trận pháp 18 vị La Hán mà vẫn quay lưng về phía chúng ta, quá ngông cuồng!” Hàng Long hừ lạnh một tiếng, trong nháy mắt đã đánh đến phía sau Kim Thiền Tử!

Nhưng mà!

Một cảnh tượng không ai ngờ tới đã xảy ra.

Chỉ thấy trên người Kim Thiền Tử, hiện ra một chiếc chuông lớn màu đen.

Đông!

Tiếng chuông to lớn, như sấm nổ, vang vọng khắp vũ trụ.

Mười tám vị La Hán công kích, đánh vào chuông lớn, không những không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Kim Thiền Tử, mà còn bị chuông lớn này phản ngược lại.

Mười tám vị La Hán đâm sầm vào Đại Lôi Âm Tự, từng người phun máu tươi.

Mọi người nhìn Kim Thiền Tử, ánh mắt đã thay đổi.

Họ ngây người tại chỗ, mặt lộ vẻ chấn kinh, kinh ngạc.“Mười tám vị La Hán, cũng chỉ có vậy.” Tiếp đó, Kim Thiền Tử lạnh nhạt nói ra.

Trong giọng nói tràn đầy vẻ lạnh lùng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.