Chương 62 Kế hoạch của Như Lai; Sở Nhất: Kim Thiền Tử lại dám diễn trò trước mặt ta?
“Phật Tổ, ta có tin tức về Kim Thiền Tử.” Thanh âm này, như sấm sét, vang vọng khắp Đại Lôi Âm Tự.
Mọi người đều giật mình tỉnh giấc.
Như Lai càng từ trên bảo tọa đứng phắt dậy.
Cuối cùng cũng có tin tức rồi!
Cuối cùng không cần phải nghĩ đến việc mất đầu hai vị phật tôn nữa!
Cuối cùng cũng không cần phải chịu cảnh hai vị phật tôn cùng nhau hỗn chiến!
Ta cảm động đến sắp khóc.“Mau nói, kể rõ ràng mọi chuyện!” Như Lai gấp gáp hỏi.
Quan Âm kể lại chuyện hồn ma hỗn thế bị ném ở núi Lạc Già Nam Hải, kể tỉ mỉ cẩn thận từng chi tiết.
Như Lai nghe xong, kích động nói: “Nói vậy, Kim Thiền Tử đang ở Hoa Quả Sơn?” Sao hắn lại ở Hoa Quả Sơn được?
Chẳng lẽ hắn đã biết kế hoạch Tây Du của Phật môn?
Chết tiệt!
Như vậy, Kim Thiền Tử chắc chắn là muốn phá hỏng kế hoạch của Phật môn, tranh đoạt khí vận Tây Du!
Nghĩ đến đây, Như Lai lập tức truyền âm hỏi: “Quan Âm Tôn Giả, kế hoạch ở Hoa Quả Sơn tiến triển đến đâu rồi?” Nếu như kế hoạch ở Hoa Quả Sơn bị phá hỏng, Tôn Ngộ Không sẽ không có Kim Cô Bổng, sẽ không náo loạn Địa Phủ......
Kế hoạch coi như đổ sông đổ biển.
Quan Âm Bồ Tát đáp: “Ta đã thuyết phục Ngưu Ma Vương kết bái huynh đệ với Tôn Ngộ Không.” “Không ổn rồi, có khả năng kế hoạch sẽ bị phá hỏng, ngươi nhanh đi Long Cung, Kim Thiền Tử rất có thể sẽ thuyết phục Long Vương, tranh đoạt khí vận!” “Ngoài ra, ngươi cũng phải duy trì mối quan hệ tốt với Địa Phủ, nhất định phải dẫn dắt Tôn Ngộ Không đi hủy sổ sinh tử.” Như Lai lập tức truyền âm nói.“Vậy... chuyện của Kim Thiền Tử thì sao?” Quan Âm Tôn Giả truyền âm hỏi.“Ngươi đánh thắng được hắn sao?
Chuyện của hắn, ngươi đừng có nhúng tay vào!” Như Lai tức giận nói: “Kim Thiền Tử tự bản tọa sẽ xử lý, việc này ghi nhận công của ngươi, ngươi mau đi làm việc của mình đi.” “Vâng.” Quan Âm Bồ Tát có thể nói gì?
Kẻ hèn mọn đi làm thuê, không có nhân quyền.
Sau khi Quan Âm rời đi, Như Lai lập tức phân công các Bồ Tát La Hán trong Lôi Âm Tự, chỉ để lại Di Lặc và Nhiên Đăng.
Ừ, có một số việc, bọn hắn không thể biết được.“Kim Thiền Tử xuất hiện ở Hoa Quả Sơn, chúng ta nên làm gì?” Như Lai mở miệng hỏi.
Phật Di Lặc lộ ra nụ cười bí ẩn.
Nhiên Đăng Phật im lặng không nói.
Như Lai:......“Không thể đánh trống khua chiêng mà đi tiêu diệt Hoa Quả Sơn, làm vậy sẽ dọa Tôn Ngộ Không, càng không thể để Tôn Ngộ Không nhìn thấy chiến đấu giữa các Chuẩn Thánh.” Như Lai lên tiếng: “Một khi Tôn Ngộ Không nhận thức rõ được thực lực, đại náo thiên cung sẽ càng khó khăn.” “Vậy ngươi muốn làm gì?” Nhiên Đăng hỏi.“Chúng ta trước hết che giấu khí tức, tìm Kim Thiền Tử rồi tính sau!
Chỉ cần tìm được Kim Thiền Tử, chúng ta sẽ dùng đại thần thông mê hoặc toàn bộ Hoa Quả Sơn, bao gồm cả Tôn Ngộ Không, xóa trí nhớ của chúng, sau đó bắt Kim Thiền Tử về!” Nhất định phải bắt Kim Thiền Tử trở về!
Như vậy, sự mất tín nhiệm của các phật tôn với Như Lai sẽ chắc chắn sẽ quay lại.“Ừ, nghe ngươi.” Nhiên Đăng nói.“Ừ, ta cũng vậy.” Phật Di Lặc cười ha hả nói.
Đúng đấy, kế hoạch là do ngươi đặt ra, nếu thất bại, phật tôn trách tội thì ngươi phải chịu.
Nếu là chúng ta, chắc chắn sẽ bẩm báo lên hai vị phật tôn trước!...
Hỗn Độn Giới.
【Đốt!
Hệ thống thông báo ký chủ trang bức thành công, chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng: 50000 năm pháp lực; lĩnh ngộ pháp tắc lực +10000 năm!】 【Đinh!......】 Hàng loạt âm thanh vang lên trong đầu Sở Nhất.
Chuyện này hắn đã quen rồi.
Điều khiến hắn lo lắng là Kim Thiền Tử......
Kim Thiền Tử ngu ngốc này vẫn không hề biết hành tung của mình đã bại lộ... vẫn còn đang đắc ý vênh váo vì diễn một màn trang bức nhỏ.
Bây giờ không phải lúc để Kim Thiền Tử bị Phật môn tìm ra, phải nhắc nhở hắn một chút.
Vừa nghĩ đến đây, Sở Nhất lập tức truyền tin cho phân thân, để phân thân đi nhắc nhở Kim Thiền Tử......
Hoa Quả Sơn.
Sau khi Tôn Ngộ Không thực hiện kế hoạch quân đội, đám hầu tử hầu tôn bắt đầu có thứ tự.
Và phương pháp tu luyện mà Tôn Ngộ Không dạy, Tứ Đại Hầu Tướng Quân cũng đã nhập môn.
Tốc độ tu luyện nhanh nhất là Hầu Cát.
Tiểu tử này rất có ngộ tính.
Lúc đầu, Hoa Quả Sơn được gọi là Ngạo Lai Quốc, có mười mấy vạn con khỉ, nhưng trải qua sự tàn phá của hồn ma hỗn thế nên số lượng giảm mạnh.
Khỉ tráng niên chỉ còn 60.000, cả người già và trẻ em cũng chỉ còn 30.000.
Vừa vặn mỗi vị tướng quân hầu lãnh đạo 15.000 người.
Nhìn thấy quân đội hơi có thành tích bước đầu, Tôn Ngộ Không rất vui mừng.
Hắn cũng không hề nhàn rỗi, bản thể vẫn đang điên cuồng tu luyện.
Đại kiếp sắp giáng xuống, phải có sách lược vẹn toàn mới được!
Còn Kim Thiền Tử thì ở Hoa Quả Sơn làm trò hề.
Gặp khỉ là lại diễn trò.
Nhưng mà lũ khỉ nhỏ đều sẽ cười chỉ vào hắn, nói một câu “ngu ngốc”.
Ừm, nếu không từ bỏ cách nghĩ của lũ khỉ thì thật tốt, tại sao phải gây khó dễ với lũ khỉ?
Không phải muốn diễn trước mặt lũ khỉ sao?
Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện, Kim Thiền Tử lập tức lắc đầu mấy cái...
Sao ta có thể có suy nghĩ này!
Ta là Kim Thiền Tử, là vương giả trang bức!
Càng khó để diễn trò, càng đáng để thử thách!
Tôn Ngộ Không chỉ là một Kim Tiên nhỏ bé, làm sao so được với ta?
Nhất định là còn chi tiết chưa được chu đáo.
Phải nghĩ lại, nghĩ lại đã...
Tí nữa diễn.
【Đốt!
Chúc mừng ký chủ đã trang bức thành công trước mặt Phật Tổ Như Lai.
Thưởng: 30000 năm pháp lực!】 Nghe thấy tiếng của hệ thống, Kim Thiền Tử lại ngơ ngác khó hiểu.
Đây là tình huống gì vậy?
Ta lại đang diễn trước mặt Như Lai sao?
Đúng lúc này, hắn thấy bóng người ở phía xa đang đến.
Hắn lập tức điều chỉnh tư thế, quay lưng lại với người vừa tới!
Ngự Phong thuật......
Ngự Quang Thuật...
Ngũ Hành, Tứ Tượng, Bát Quái... còn có cả vòng công đức phía sau đầu!
Tất cả đã sẵn sàng, hiệu ứng đặc biệt đạt mức tối đa!
Chỉ thấy thân hình hắn đứng thẳng, phật y tung bay phấp phới, từ từ lơ lửng khỏi mặt đất.“Trời không sinh ta Kim Thiền Tử, Hồng Hoang vạn cổ tựa đêm dài!” Âm thanh trong trẻo phát ra từ miệng Kim Thiền Tử.
Trong lòng hắn đã mong chờ một màn diễn đặc sắc.“Ngươi ở đó mà diễn cái trò mẹ gì vậy!” Sở Nhất phân thân thấy Kim Thiền Tử thao tác kia, khóe miệng lập tức giật giật.
Ừ, bình thường hắn sẽ không nói tục!
Trừ khi không nhịn được!
Khó trách Như Lai bọn họ muốn đuổi đánh hắn.
Nhìn thật đúng là đáng đánh!
Mẹ nó, cách diễn đều là do Sở Nhất dạy, giờ lại đi diễn trước mặt hắn.
Kim Thiền Tử nghe thấy người đến mắng mình, trong lòng mừng rỡ.
Quy tắc diễn trò, chắc chắn sẽ bị người châm biếm, sỉ nhục...
Sau đó, dùng thực lực làm bọn họ kinh ngạc, kinh hãi...
Như vậy mới xem như diễn thành công.“Đom đóm như ngươi, sao có thể sánh được với vầng hào quang hạo nguyệt của ta?” Câu nói này chắc đủ chất trang bức rồi nhỉ?
Kim Thiền Tử thầm nghĩ.“Không phải là đang muốn ta đánh cho một trận à?” Sở Nhất khóe miệng co giật đến lợi hại.“Nực cười, ta một ngón tay cũng đủ nghiền nát ngươi...” Tiếng của Kim Thiền Tử còn chưa dứt, đã cảm thấy mình bị một đòn nặng nề.
Bốp bốp bốp!
Cộp cộp cộp!
Bùm bùm bùm!
Một lát sau.
Kim Thiền Tử bị Sở Nhất đập cho một trận tơi tả.
Thực lực hiện tại của Sở Nhất, đừng nói đánh một tên mới đột phá Chuẩn Thánh, ngay cả đánh Chuẩn Thánh đỉnh phong cũng không hề hấn gì.
Nhiều hỗn nguyên vô cực thần thông như vậy, ngươi nghĩ gì thế?
Vì vậy, phân thân của Sở Nhất thu thập Kim Thiền Tử quá dễ dàng.
Phân thân hóa thân từ Chí Tôn tinh huyết, làm sao mà yếu được?“Ngươi là?
Tiền bối đẹp trai?” Kim Thiền Tử thấy rõ khuôn mặt của Sở Nhất thì mắt lập tức trợn tròn!
Ta vừa mới làm cái gì?
Ta thế mà lại diễn trước mặt hắn sao?“Đi thôi, đừng có đẹp trai đẹp trai gì nữa, tên ta là Sở Nhất.” Sở Nhất lên tiếng: “Đến đây là muốn nhắc nhở ngươi, hành tung của ngươi đã bại lộ, Phật môn sắp tìm đến, ngươi chuẩn bị đi là vừa.”
