Chương 65 Tôn Ngộ Không đột phá Thái Ất Kim Tiên, lĩnh ngộ phá diệt pháp tắc!
“A!”“Thông suốt!”
Trời vừa sáng, đám khỉ binh ở Hoa Quả Sơn đã bắt đầu thao luyện. Trải qua sự chỉnh đốn của Tôn Ngộ Không, bầy khỉ ở Hoa Quả Sơn đã hoàn toàn từ bỏ thói quen tản mạn trước kia. Quân đội hành động đều tăm tắp. Ngay cả khi đi đường bình thường cũng không còn nhảy nhót lung tung nữa.
Tôn Ngộ Không cảm thấy rất vui mừng. Mấy ngày nay, hắn ngồi thiền trong Thủy Liêm Động! Bởi vì, tu vi của hắn sắp đột phá lên đến cảnh giới Thái Ất Kim Tiên! Thực lực ở đỉnh phong Kim Tiên cảnh là chưa đủ! Nhờ vào mấy đại thần thông cấp Thần, có lẽ có thể cùng cường giả Đại La Kim Tiên đánh một trận... Nhưng nếu đối đầu với Đại La đỉnh phong thì phần thắng không lớn! Chỉ khi nào đột phá đến cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, Tôn Ngộ Không mới tính là có thực lực ngang sức mà đánh một trận với Đại La đỉnh phong!
Tiên Thiên Nguyên Ma biến, “Đi” con bí, hắn hóa tự tại pháp... Còn có Địa Sát Thiên Cương, những phối hợp thần thông đã rất tốt. Hiện tại, Tôn Ngộ Không chỉ còn thiếu một kiện vũ khí thuận tay nữa thôi!......
Những ngày qua, trong bầy khỉ ở Hoa Quả Sơn có thêm hai con khỉ không giống những con khác. Một con khỉ con thỉnh thoảng nói ra những lời kỳ quái. Ừm, con khỉ này chính là Kim Thiền Tử biến thành. Kim Thiền Tử đã tự đặt cho mình một cái tên khỉ con rất hay...... Hầu Tái Lôi! Phát âm gần giống như 'thật là sắc bén'! Làm bức vương thì nhất định phải có chút gì đó đặc biệt chứ.
Một con khỉ khác thì béo ú, đến phát sợ. Hắn cũng tương đối kỳ quái, không đi theo huấn luyện mà chỉ biết chạy khắp núi, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó. Thỉnh thoảng hắn còn thích đào hang nữa. Ừm, hắn chính là Như Lai biến thành. Như Lai trước kia là Đa Bảo Đạo Nhân của Tiệt giáo, bản thể là chuột tầm bảo, vốn là thích tìm đồ... Bởi vì dáng vẻ mập mạp, nên các con khỉ gọi hắn là: Khỉ mập mạp.“Đồ đần, tu luyện không phải là ngươi luyện kiểu đó.”
Hầu Tái Lôi nhìn thấy Hầu Cát đang luyện công pháp sơ cấp ở đó thì không nhịn được chỉ điểm: “Ngươi phải làm như thế này này, sau đó lại làm như thế này...”
Ừm, nếu Sở Nhất bảo hắn phải khiêm tốn... Vậy hắn cũng chỉ có thể khiêm tốn làm việc thôi. Nhưng chỉ cần một giây không trang bức là hắn lại thấy khó chịu toàn thân. Thế là, hắn chuyển sang suy nghĩ theo hướng trang bức khác! Dốc lòng dạy bảo lũ khỉ nhỏ, để chúng sinh ra cảm giác sùng bái, chẳng phải sẽ trang bức thành công sao? Tuy rằng trang bức trước mặt đám khỉ nhỏ chẳng đáng gì, nhưng dù sao cũng phải trang bức thành công một lần chứ nhỉ?“Hầu Tái Lôi, ngươi thật là lợi hại!” Sau mấy lần được Kim Thiền Tử chỉ điểm, tốc độ tu hành của Hầu Cát đã tăng lên gấp đôi!“Đây có là cái gì đâu? Chuyện trẻ con thôi mà.” Khóe miệng Kim Thiền Tử vẽ ra một nụ cười.
【Đốt! Chúc mừng kí chủ đã trang bức thành công trước mặt Hầu Cát. Ban thưởng: 1 năm pháp lực.】 A! Dễ chịu thật! Thưởng hay không không quan trọng, chủ yếu là tiếng nhắc nhở này nghe sướng tai.
Lúc này, hắn chú ý đến một con khỉ béo đang chạy đông chạy tây, không biết đang làm gì. Thế là, Hầu Tái Lôi Kim Thiền Tử lập tức chạy về phía trước, nói “Khỉ béo, ngươi mò mẫm cái gì ở đó vậy? Sao không lo đi tu luyện cho tốt!”
Nói xong, Hầu Tái Lôi Kim Thiền Tử hung hăng gõ vào đầu Như Lai Hầu Bàn Bàn một cái. Ừm, Kim Thiền Tử có đạo thì che giấu, Như Lai không nhìn ra được.
Như Lai:??? Ta lại bị một con khỉ nhỏ đánh ư.“Trừng mắt cái gì mà trừng, không phục à!”
Hầu Tái Lôi Kim Thiền Tử lại đạp cho Như Lai Hầu Bàn Bàn một cước.
Như Lai: Có thể nhẫn nhịn, nhưng không thể nhục! Ngươi động vào ta một lần nữa xem, ta làm thịt ngươi!“Khỉ mập mạp, nghe cho kỹ đây, ta Hầu Tái Lôi đây là thiên tài ngàn năm có một của Hầu tộc đó! Ngươi nhận ta làm lão đại đi, ta sẽ dạy ngươi tu hành.” Hầu Tái Lôi Kim Thiền Tử khoanh tay nói.
Như Lai Hầu Bàn Bàn không thể nhẫn nhịn thêm được nữa! Một con khỉ nhỏ mà cũng muốn làm lão đại của ta? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là lão đại của Phật môn ở bên ngoài đấy.
【Đốt! Chúc mừng kí chủ đã trang bức thành công trước mặt Như Lai. Ban thưởng: 5000 năm pháp lực.】 Ừm, lại giả bộ thành công rồi... Kim Thiền Tử trong lòng tràn đầy vui sướng. Nhưng... Hình như có chỗ nào đó là lạ! Cái gì! Như Lai! Con khỉ mập mạp này lại là Như Lai mập mạp! Thiếu chút nữa là lộ tẩy rồi nha! Hầu Tái Lôi Kim Thiền Tử kinh hãi đổ mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người. Như Lai đã trà trộn vào Hoa Quả Sơn! Vậy nói cách khác, ở phụ cận Hoa Quả Sơn này, có thể còn có các Chuẩn Thánh khác của Phật môn! Không được, phải nhanh chóng báo tin này cho Tôn Ngộ Không mới được!“Khỉ béo, ngươi cứ tiếp tục đi.” Hầu Tái Lôi Kim Thiền Tử cười nói: “Đại vương tìm ta có việc, ta đi trước.”
Khỉ mập mạp ngơ ngác cả mặt. Nhưng hắn không nhìn ra được Hầu Tái Lôi có gì bất thường, liền tiếp tục tìm kiếm tung tích Kim Thiền Tử.......
Thủy Liêm Động.
Oanh!
Tôn Ngộ Không cuối cùng cũng không còn áp chế được tu vi nữa, trong nháy mắt đột phá lên tới cảnh giới Thái Ất Kim Tiên! Lực lượng của Thái Ất Kim Tiên so với đỉnh phong Kim Tiên cảnh, tối thiểu phải mạnh hơn gấp 10 lần! Bây giờ con khỉ này đánh với Đại La Kim Tiên đỉnh phong là không thành vấn đề. Đồng thời, hắn cũng triệt để lĩnh ngộ được phá diệt pháp tắc! Phá diệt pháp tắc có thể phóng ra một nguồn năng lượng hủy diệt cực kỳ mạnh mẽ! Loại năng lượng này vô cùng mạnh mẽ, vật phẩm bình thường chỉ cần vừa chạm vào sẽ liền hóa thành hư vô!“Cuối cùng cũng đã đột phá rồi.”
Tôn Ngộ Không thở phào nhẹ nhõm. Đột phá cảnh giới, đại diện cho lực lượng của chính mình! Mặc dù bây giờ hắn còn cách việc khiêu chiến Chuẩn Thánh một khoảng cách nhất định, nhưng hắn tin tưởng, chuyện này chỉ là sớm hay muộn thôi.
Ngay lúc này. Hầu Tái Lôi Kim Thiền Tử vội vàng chạy tới.“Tôn Ngộ Không, ta là Kim Thiền Tử, có chuyện quan trọng cần thương lượng.”
Kim Thiền Tử nhanh chóng che chắn thiên cơ của Thủy Liêm Động lại rồi mở miệng nói. Đứng trước đại sự như thế này, Kim Thiền Tử cũng không còn nghĩ đến chuyện trang bức nữa.“Ngươi biến thành một con khỉ con làm gì?” Tôn Ngộ Không dò hỏi.“Chuyện này nói rất dài dòng, không biết tên thiên sát nào đó đã làm lộ hành tung của ta, khiến cho ta bị Chuẩn Thánh của Phật môn tìm tới cửa.” Kim Thiền Tử mở miệng nói.
Khóe miệng Tôn Ngộ Không giật giật! Kim Thiền Tử à, ngươi cẩn thận lời nói của mình đi. Ừm, hành tung của Kim Thiền Tử là bị bại lộ cũng bởi vì chuyện Hỗn Thế Ma Vương, mà người chủ mưu chuyện này, lại chính là Tôn Ngộ Không.“Từ từ nói.”
Tôn Ngộ Không đã sớm biết Phật môn đang tính toán hắn. Ừm, điều này hắn đã biết từ cái ngày mà hắn quay về Hoa Quả Sơn rồi. Hiện tại hắn ứng phó với Đại La Kim Tiên vẫn ổn, nhưng nếu phải ứng phó với Chuẩn Thánh của Phật môn thì khó mà nói được.“Vừa nãy ta phát hiện, có một con khỉ mập mạp, chính là do Như Lai biến thành!” Kim Thiền Tử nói: “Ta cảm thấy người đến không có ý tốt.”“Sau đó thì sao?” Tôn Ngộ Không hỏi.“Cho nên mới tìm ngươi để bàn đối sách chứ!” Kim Thiền Tử nhấn mạnh: “Tiền bối Sở Nhất nói, ngươi và ta đều là nhân vật chính của lượng kiếp này!”
Sư huynh Sở Nhất? Tôn Ngộ Không vừa nghe đến tên của Sở Nhất thì lập tức ghi tin tức quan trọng này vào trong lòng. Suy nghĩ một chút, hắn nói “Chuẩn Thánh Phật môn muốn đối phó ta đây không phải dễ sao, việc gì phải lén lút? Cho nên việc này rõ ràng không phải nhắm vào ta đây mà đến.”“Nếu không nhắm vào ta đây, thì có liên quan gì đến ta đây chứ?”
Kim Thiền Tử: ...... Con khỉ chết tiệt này, lúc nào cũng tỏ vẻ cao ngạo vậy!“Sư huynh Sở Nhất nói, bảo chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau!” hắn đưa Sở Nhất ra, không tin là con khỉ này không nghe theo.“Ngươi thật là ngu xuẩn.” Tôn Ngộ Không hừ lạnh một tiếng.“Sao tự dưng lại mắng ta?” Kim Thiền Tử có chút bó tay rồi.“Bởi vì ngươi đáng bị mắng.” Tôn Ngộ Không tức giận nói: “Như Lai phát hiện ngươi rồi à?”
Kim Thiền Tử lắc đầu. Tôn Ngộ Không tiếp tục nói: “Nếu hắn không phát hiện ra ngươi, ngươi sốt ruột làm gì? Chỉ cần ngươi đừng để cho hắn phát hiện ra ngươi là được rồi.”
Nghe vậy, Kim Thiền Tử bỗng nhiên vỗ vào đầu mình một cái! Đúng vậy, hắn còn chưa phát hiện ra ta, ta lo lắng cái gì chứ. Người đáng lo lắng chính là Như Lai hắn ta mới đúng! Mẹ nó, thật ngốc nghếch quá đi.
Đúng lúc này......“Báo cáo đại vương!”
Hầu Cát lo lắng vô cùng đến cầu kiến: “Ở ngoài Hoa Quả Sơn có sáu vị Yêu Vương, nói là ngưỡng mộ đại vương, muốn cùng đại vương kết giao một phen!”
Tôn Ngộ Không nghe vậy thì ánh mắt trầm xuống! Đây mới là chuyện mà ta đây cần phải ứng phó!
