Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Dựa Dựa Dựa Dựa! Là Ai Cho Tôn Ngộ Không Hệ Thống ?

Chương 87: Sở Nhất: phục sao?




Chương 87 Sở Nhất: phục rồi sao?

Nghe Sở Nhất nói vậy, trong lòng Kim Thiền Tử đang gào thét.

Thật là khí phách, thích ra vẻ quá đi!

Hắn lặng lẽ ghi tạc những lời này trong lòng.

Ừm, sau này dùng để ra vẻ.

Trong mắt Tôn Ngộ Không lóe lên tia sáng...... Sư huynh Sở Nhất chính là sư huynh Sở Nhất, những kẻ địch mà lão Tôn ta bây giờ đánh không lại, trong mắt sư huynh Sở Nhất như là con kiến......“Một mình cùng tiến lên? Một người đơn đấu với bốn Chuẩn Thánh của Phật môn?”“Hắn nói những lời này thật tự tin a! Giống như có thể giơ tay trấn áp tất cả!!”“Thánh Nhân! Đây tuyệt đối là cảnh giới của Thánh Nhân mới có!”“Nhưng mà không đúng! Sau Phong Thần, Thánh Nhân không xuất hiện...... Chẳng lẽ quy tắc này trói buộc không được hắn?”

Ngũ Phương Quỷ Đế bàn tán ồn ào, trong mắt vô cùng kính nể Sở Nhất.

Phong Đô Đại Đế nhìn Sở Nhất, xoa cằm...... Vậy thì để ta xem thử, ngươi rốt cuộc mạnh đến cỡ nào.“Cuồng vọng!”

Như Lai nghe vậy, trong lòng phẫn uất tột độ.

Di Lặc, Nhiên Đăng, Địa Tạng Vương ba vị Chuẩn Thánh cũng vậy.

Đừng thấy lời Sở Nhất nói nhẹ nhàng, nhưng giá trị trào phúng trực tiếp kéo căng đó nha!“Đa bảo tháp, hiện!”

Đa Bảo Như Lai khẽ quát một tiếng, tế ra Tiên Thiên Linh Bảo của mình.

Thời còn ở Tiệt Giáo, hắn có đạo hiệu là Đa Bảo, bảo vật không phải loại tầm thường, nhưng Tiên Thiên Linh Bảo chỉ có một món duy nhất này.

Đây là đa trọng bảo tháp, có thể thu tiên, yêu, ma, phật và cả các loài sinh linh, cũng có thể dùng để nện người.

Như Lai điều khiển đa bảo tháp, bay thẳng đến Sở Nhất nện xuống.“Đo thiên thước!”“Nhân chủng túi!”“U Minh thiền trượng!”

Nhiên Đăng, Di Lặc, Địa Tạng Vương mấy người cũng tế ra pháp bảo, hướng Sở Nhất công tới!

Bên trên những pháp bảo này đều mang theo lực lượng pháp tắc!

Đồng loạt phát động công kích, lập tức khiến không gian nơi đây trở nên hỗn loạn.

Các loại lôi đình, phong bạo đột ngột xuất hiện.“Hỗn Độn chuông, trấn!”

Sở Nhất nhìn các pháp bảo đánh tới trước mặt, không hề hoang mang khống chế Hỗn Độn chuông nghênh chiến.

Ầm!

Lập tức, Hỗn Độn chuông phát ra tiếng rung chấn động.

Âm thanh lớn, tựa như phát ra từ Hỗn Độn viễn cổ, khiến người ta không khỏi rùng mình!

Tiếp đó, đồ đằng trên Hỗn Độn chuông lóe lên!

Lực lượng thời không, hiện!

Âm Dương chi lực, hiện!

Ngũ hành chi lực, hiện!

Lôi đình chi lực, hiện!...... Hơn mười loại lực lượng cường hãn, trong nháy mắt xuất hiện.

Rầm rầm rầm!

Vô số lực lượng trấn áp về phía pháp bảo của bốn vị Chuẩn Thánh Phật môn.

Trước lực lượng này, tất cả đều trở nên nhợt nhạt!

Tiếng va chạm kinh khủng vang lên!

Không gian xung quanh trong nháy mắt hóa thành mảnh vỡ!

Từng lỗ đen nhỏ bỗng nhiên xuất hiện!

Lôi đình màu đen sinh ra khi va chạm, bạo tẩu tứ phía!

Những người quan chiến phía dưới lập tức xuất thủ phòng ngự!

Chuẩn Thánh thì còn đỡ, thập điện Diêm Vương thì cực kỳ sợ hãi, nếu bị một tia sét đánh trúng, liền sẽ hôi phi yên diệt mất! Sớm biết vậy đã đi sớm rồi......

Thần tiên đánh nhau, phàm nhân gặp nạn!

Cũng may Phong Đô Đại Đế và Ngũ Phương Quỷ Đế không bỏ mặc bọn họ, kịp thời dùng lực lượng pháp tắc bảo vệ.“Phá!”

Sở Nhất thản nhiên phun ra một chữ!

Ầm!

Lực lượng phát ra từ Hỗn Độn chuông trực tiếp đánh văng pháp bảo của bốn vị Chuẩn Thánh Phật môn.

Tiếp theo, những lực lượng kinh khủng đó đánh về phía bốn Chuẩn Thánh Phật môn!

Như Lai và những người khác kinh hãi, lập tức thi triển pháp tướng ngăn cản!

Nhưng, việc này cũng chẳng có tác dụng gì.

Lực lượng của Hỗn Độn chuông vừa chạm vào pháp tướng của bọn họ, pháp tướng liền tan biến ngay lập tức!

Chớp mắt!

Bốn vị Chuẩn Thánh Phật môn liền bị đánh đến máu me đầm đìa.

Mấy vị Chuẩn Thánh khác thì còn đỡ chút, sau khi bị đánh đến thổ huyết, chỉ có một loại lực lượng đang tấn công bọn họ.

Như Lai lại không được may mắn như vậy, hắn hứng chịu tận năm loại lực lượng khác nhau.

Hắn muốn khóc.

Sao người bị thương luôn là ta vậy!

Không phải chứ, ngươi đối xử khác biệt, cũng không thể khác biệt đến thế chứ?“A!”“A!”“A!”

Như Lai khi thì bị lôi điện quất, khi thì bị Âm Dương chi lực tát thẳng vào mặt...... Bị đánh đến kêu la thảm thiết liên hồi.“Chỉ trong vài nháy mắt, mấy vị Chuẩn Thánh Phật môn đã bị vị tiền bối kia đè xuống đất đánh rồi?”“Ôi mẹ ơi, bốn Chuẩn Thánh Phật môn thất bại cũng quá nhanh đi?”“Thật lợi hại! Tuy pháp bảo rất mạnh, nhưng người thúc đẩy không được, cũng không thể phát huy uy lực lớn nhất của pháp bảo! Vị tiền bối này, rốt cuộc là cao nhân nào vậy!”

Ngũ Phương Quỷ Đế không ngừng cảm thán kinh hãi.“Quả nhiên là không có chút bất ngờ nào sao?” Phong Đô Đại Đế có vẻ thất vọng, hắn còn trông cậy vào bốn Chuẩn Thánh Phật môn cầm cự được lâu một chút, để hắn có thêm chút chuyện vui để xem đâu.

Ừm.

Nói đùa cái gì vậy, Hỗn Độn chuông là do cán búa khai thiên cuộn cổ hóa thành, bốn người này có thể cầm cự được một chút, đã là tốt lắm rồi.

Trận chiến kết thúc rất nhanh, Địa Tạng điện bị lực lượng tác động, san bằng thành bình địa.

Phạm vi ngàn dặm xung quanh Địa Tạng điện đều biến thành phế tích.“Thua rồi, hoàn toàn không có sức phản kháng.”

Như Lai nằm trên mặt đất, hoàn toàn bất lực.

Ba vị Chuẩn Thánh Phật môn khác cũng trong tình trạng tương tự.“Hỗn Độn chuông, thu.”

Sở Nhất thấy cũng đủ rồi, liền khống chế Hỗn Độn chuông thu hồi lực lượng, những lỗ đen và lôi đen sinh ra do chiến đấu, cũng bị Hỗn Độn chuông hút vào.“Thật mạnh!”

Trong lòng Tôn Ngộ Không kính ngưỡng Sở Nhất vô cùng, quả nhiên, chỉ cần sư huynh ra tay, không có chuyện gì là không giải quyết được.

Sư huynh Sở Nhất có lẽ là người mà cả đời này lão Tôn ta khó mà vượt qua...... Bất quá, mộng tưởng thì vẫn cứ phải có, nhỡ đâu có thể đạt được đến độ cao của sư huynh Sở Nhất thì sao?“Thích ra vẻ!”

Kim Thiền Tử thở dài một tiếng.

Nếu mình cũng có thể đẹp trai như tiền bối Sở Nhất thì tốt.

Trong nháy mắt trấn áp bốn vị Chuẩn Thánh Phật môn, như vậy không được trang cái đại ngưu bức à?“Sư huynh? Bây giờ chúng ta nên làm gì?”

Tôn Ngộ Không hỏi Sở Nhất.

Hắn lo lắng điều gì? Đương nhiên là sau khi trận chiến kết thúc, Phật môn sẽ càng nhắm vào Hoa Quả Sơn...... Hiện tại, thực lực của hắn còn chưa đủ mạnh!“Đừng hoảng sợ, vi huynh tự có biện pháp.”

Sở Nhất cười nhạt.

Hắn đương nhiên sẽ giúp con khỉ san bằng con đường phía trước, chỉ cần người còn ở đây, xem như xong chuyện vừa phát sinh là được.

Đây cũng là lý do vì sao, hắn muốn tế ra Hỗn Độn chuông đầu tiên.

Hỗn Độn chuông có thể ngăn cách mọi thứ ở đây, ngay cả Thánh Nhân cũng không phát hiện được.“Như Lai, phục rồi sao?”

Sở Nhất nhìn Như Lai đang nằm bất động trên mặt đất, lạnh nhạt hỏi một tiếng.“Không phục!”

Như Lai vô thức nói, dựa vào cái gì đánh ta những năm loại lực lượng, còn đánh bọn hắn thì chỉ dùng một loại?“Ồ? Xem ra đánh vẫn chưa đủ.”

Sở Nhất khẽ động tâm niệm, Côn tiên thiên nhất khí trực tiếp xuất hiện trước mặt Như Lai, một gậy đánh mạnh vào người Như Lai.“Ôi!!!”

Xương sườn của Như Lai bị đánh gãy một cách đau đớn.“Phật, phật!”

Hắn lập tức dùng những lời nói không rõ ràng xin tha thứ.

Hóa ra ngươi hỏi ta đã phục chưa...... Ta sớm đã bị thu phục rồi mà!

Trong lòng hắn vô cùng khổ sở!

Đều tại Sở Nhất từ đầu đã đánh vào đầu hắn, giờ thì đầu không hoạt động nữa rồi.“Ừm.” Nghe được Như Lai trả lời, Sở Nhất gật đầu, đưa mắt nhìn về phía ba vị Chuẩn Thánh Phật môn còn lại: “Còn các ngươi?”

Nhiên Đăng vẻ mặt không tình nguyện: “Phục...... Phục rồi!”

Di Lặc lộ ra nụ cười còn khó coi hơn khóc: “Phục rồi!”

Địa Tạng Vương trong lòng không cam lòng nói “Phục rồi!”“Tốt, nếu phục rồi, vậy thì đi theo ta.”

Sở Nhất chậm rãi nói.

Chỉ thấy hắn khẽ phất tay.

Một cánh cửa thời không khổng lồ xuất hiện trước mặt mọi người.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.