Chương 267: Chúng ta, tiến vào giai đoạn mới đi [tình cảm hí ngao]
Sắp tái đấu với Arsenal, toàn đội Sheffield United không còn cảm giác căng thẳng như mùa giải trước.
Hai đội hiện tại đã có cách biệt rất lớn trên bảng xếp hạng, Sheffield United cũng không cần tranh vị trí top 4 với Arsenal nữa.
Không còn xung đột lợi ích, các cầu thủ cũng không còn cảm giác mùi thuốc súng trước trận đấu.
Vốn Speed định tung hơn nửa đội hình chính để đối đầu với Arsenal tại sân nhà, nhưng một ngày trước trận đấu, Wenger lại tuyên bố trong buổi họp báo rằng nhiều trụ cột của Arsenal sẽ không ra sân.
Động thái này của Giáo sư lập tức khiến bầu không khí trước trận đấu trở nên ôn hòa hơn.
Điều này chẳng khác nào nói thẳng với Sheffield United rằng: "Mùa này, chúng tôi bỏ League Cup, Arsenal sẽ chỉ tung một vài cầu thủ trẻ và dự bị vào trận.
Nếu như các cậu còn không thắng được thì đừng trách anh em nhé."
Speed nhìn một cái, Giáo sư quả là người tốt, nếu Arsenal đã thành ý như vậy thì Sheffield United cũng phải tỏ chút thành ý mới được.
Thế là Lý Mặc được Speed cho nghỉ phép.
Ngoài anh ra, Drinkwater, Bale, Vardy, Vertonghen và Sommer cũng được nghỉ một ngày, họ có thể ở nhà nghỉ ngơi và xem trận đấu.
Cũng không cần lo lắng Wenger giở trò lừa bịp, thứ nhất, Giáo sư không bao giờ chơi trò đó, thứ hai, tình hình hiện tại của Arsenal đúng là không ổn chút nào.
Mùa hè, Van Persie ra đi khiến Arsenal tổn thất nguyên khí nặng nề, sau đó Alexandre Song cũng đi, khiến tuyến giữa của Arsenal suy yếu.
Hàng tiền đạo tổn thất nặng, nhờ khả năng điều chỉnh của Wenger, sau khi mua Podolski và Giroud về thì coi như miễn cưỡng đủ dùng.
Nhưng vị trí tiền vệ trụ thực sự làm khó Giáo sư.
Bóng đá bây giờ thiếu nhất chính là tiền vệ trụ tốt và hậu vệ trái giỏi.
Alexandre Song vài mùa giải gần đây thi đấu khá tốt, tuy không phải tiền vệ trụ hàng đầu, nhưng trình độ thuộc loại nhất nhì Ngoại Hạng Anh thì có thừa.
Tuy Barca lần này chi tiền rất thoải mái, nhưng chỉ với hơn 20 triệu thì làm được gì?
Mua một tiền vệ trụ tầm thường đã khó, mấu chốt là cầu thủ đó phải hòa nhập với đội bóng.
Việc này tốn thời gian hơn.
Đầu mùa giải, Wenger thấy Diaby khỏe mạnh thì định cho anh ta gánh một trận, với hy vọng Diaby có thể thay thế Vieira.
Đừng nói, Diaby dù mong manh dễ vỡ nhưng lúc khỏe mạnh lại dùng rất tốt.
Giai đoạn đầu mùa, Arsenal thi đấu khá tốt, Diaby cũng coi như gánh vác được khâu phòng ngự ở trung tuyến.
Nhưng ngay khi mọi người cho rằng Arsenal sắp trỗi dậy thì Diaby lại chấn thương.
Đến vòng thứ năm, Diaby trở lại, người hâm mộ Arsenal mừng rỡ.
Thế nhưng đến trận thứ sáu gặp Chelsea, Diaby mới đá được mười phút lại dính chấn thương.
Bất đắc dĩ, Wenger chỉ còn cách dùng tiểu tướng Kirkland.
Sau đó ông thử nghiệm đội hình với cặp tiền vệ trụ Arteta và Ramsey nhưng không hiệu quả.
Hiện tại, Arsenal chỉ vừa leo lên vị trí thứ bảy tại giải quốc nội.
Việc vừa thất bại trước Norwich khiến Arsenal không dám phân tâm ở League Cup.
Mùa giải này, áp lực tranh top 4 rất lớn, Chelsea, MU, và Manchester City đều đang vững vàng trong top 4.
Để có vé dự Champions League mùa sau, Arsenal chỉ có thể dốc sức cho giải quốc nội.
Cho nên Wenger buộc phải từ bỏ League Cup.
Việc có đá Cup FA hay không còn phải xem thành tích tại giải quốc nội thế nào.
Nếu thành tích giải quốc nội không tốt, Cup FA mùa này cũng phải bỏ qua.
Khách quan mà nói, hai trụ cột ra đi ở kỳ chuyển nhượng hè khiến sức cạnh tranh của Arsenal trong giải quốc nội giảm đi không ít.
Cũng chỉ nhờ Wenger vá víu tạm thời mà vấn đề phòng ngự được giải quyết.
Nếu như Arteta hoặc Ramsey lại bị thương thì tình cảnh của Arsenal chỉ có thể dùng từ "thảm" để miêu tả.
Tuy nhiên, trận League Cup cuối tháng cũng coi như giúp hai người ở tuyến giữa phải cày ải liên tục được nghỉ ngơi.
Tối 30, khi các cầu thủ đội hình chính của Arsenal bước ra sân, Lý Mặc mới biết tuyến giữa của Arsenal thiếu hụt nhân sự đến mức nào.
Ngay cả cầu thủ dự bị cũng không đủ người, đều được Wenger cho về nhà nghỉ ngơi.
Tiểu tướng Kirkland, tiểu tướng Gnabry, “sa hoàng” Arshavin hết thời, cùng một cầu thủ da đen mà Lý Mặc chưa từng nghe tên, hình như là Frimpong.
Với đội hình tuyến giữa như vậy thì Cazorla cũng chẳng nỡ ra sân, hoàn toàn không thể chống đỡ được Sheffield United.
Đội hình hậu vệ và tiền đạo chính của Arsenal trong trận này cũng đều là dự bị, và kết quả là Sheffield United dễ dàng giành chiến thắng.
2-0.
Berbatov mở tỉ số trong hiệp một, nửa sau trận đấu, Matic tận dụng cơ hội phạt góc để ghi bàn.
Các cầu thủ trẻ bên phía Arsenal tràn đầy nhiệt huyết, nhưng trước sự kết hợp của cặp tiền vệ trụ Matic và Medel, các "pháo thủ trẻ" coi như được một bài học xương máu.
Gnabry sau này tỏa sáng ở Bayern khi đó còn là một cậu bé 17 tuổi, bị Medel tắc bóng đến mức gần như mất niềm tin vào cuộc sống.
Nhưng có thể đối đầu với Sheffield United trong một trận đấu như thế, cũng coi như một trải nghiệm quý báu cho Gnabry.
Những người trẻ đều trưởng thành hơn qua những trận thua mà thôi ~ Sau khi tiến vào vòng tiếp theo của League Cup, các cầu thủ Sheffield United giảm bớt không ít gánh nặng thi đấu.
Trận đấu League Cup tiếp theo phải đợi đến tháng 12 mới diễn ra.
Trong tháng 11, Sheffield United chỉ cần đá giải quốc nội và Champions League.
Đây cũng là khoảng thời gian nghỉ ngơi quý báu trước khi bước vào lịch thi đấu ma quỷ mùa đông của Ngoại Hạng Anh.
Sau 7-8 trận đấu đầu mùa, các đội bóng mạnh về cơ bản đã vào guồng.
Lúc này xem đội nào "bắt nạt" đội yếu tốt hơn.
Lịch thi đấu trong tháng 11 của Sheffield United cũng khá tốt.
Ngoại trừ một trận gặp Everton, các đối thủ khác đều yếu hơn, coi như trời cũng giúp một tay.
Mấy trụ cột cũng thoải mái ở nhà nghỉ ngơi một ngày, thể trạng phục hồi hoàn toàn.
Ngày 31/10, các cầu thủ Sheffield United không tham gia trận League Cup bắt đầu huấn luyện chuẩn bị cho giải quốc nội.
Trận tiếp theo, Sheffield United sẽ làm khách trước Queens Park Rangers.
Lý Mặc cũng tranh thủ đến London quảng bá hai sản phẩm, sau đó trở về Sheffield tập luyện hai ngày, rồi lại lên đường sang Đức đá Champions League.
Lịch trình dày đặc khiến Lý Mặc không có thời gian tổ chức hoạt động ngoại khóa cùng đồng đội.
Cùng lắm là sau trận đấu ở London, gọi các đồng đội và Ched ca với Park Ji Sung đi ăn một bữa.
Tuy có vất vả nhưng nghĩ đến việc đang cố gắng để tiến xa hơn ở Champions League, các cầu thủ Sheffield United lại thấy tất cả đều đáng giá.
Sáng ngày 3 tháng 11, sau buổi tập, các cầu thủ Sheffield United ăn trưa tại câu lạc bộ.
Chiều họ sẽ cùng nhau đi xe buýt xuống London.
Tuy nhiên, hôm nay Lý Mặc xuất phát sớm hơn một bước.
Vì chiều ngày 4 đá xong trận đấu, anh lại phải đi quay quảng cáo, buổi tối lại phải chạy về Sheffield nên thời gian hơi gấp gáp.
Lý Mặc không muốn bỏ lỡ buổi tập hồi phục vào chiều ngày 5.
Thế nên anh buộc phải đến London sớm hơn, để có đủ thời gian hoàn thành tốt việc quay quảng cáo.
Có kinh nghiệm quảng cáo từ trước, việc đọc vài lời thoại với Lý Mặc không còn gì khó.
Nhưng lần này phía nhà tài trợ lại mời mấy nữ người mẫu đến hợp tác cùng Lý Mặc khiến anh có chút lo lắng.
Chuyện này, hỏi người khác thì hơi ngại.
Chủ yếu là mấy cô người mẫu kia Lý Mặc từng xem qua hình ảnh.
Eo thon, chân dài, tóc vàng, đúng gu các đồng đội của anh thích.
Nếu thật hỏi ý kiến đồng đội về cách giải quyết thì vừa bị đám đó ồn ào lên vì ghen tị mà lại còn bị chế nhạo.
Lý Mặc suy nghĩ một lúc rồi lại nghĩ đến Krystal.
Sau khi ra mắt, cô bé đã chụp không ít ảnh tạp chí và áp phích quảng cáo.
Cô chắc chắn quen với việc quay quảng cáo cùng người khác.
Lúc này bên Hàn cũng tầm 10 giờ đêm, nhắn tin hỏi thăm là vừa.
Nghĩ vậy, Lý Mặc nhắn một tin cho Krystal, đại khái mô tả vấn đề của mình và mong cô cho anh vài lời khuyên.
Cùng lúc đó ở Hàn Quốc, sau khi cùng đồng đội tham gia xong một chương trình giải trí, Krystal đang cúi chào nhân viên thì điện thoại trong túi rung lên.
Đôi mắt lạnh lùng của cô khẽ chậm lại, sau đó vẫn không thay đổi sắc mặt mà tiếp tục chào tạm biệt mọi người, không vội lấy điện thoại ra xem.
Khó khăn lắm mới ra khỏi phòng thu, Krystal cố tình đi chậm lại hai bước, vừa đi theo các đồng đội đến bãi đậu xe dưới hầm, vừa mỉm cười lấy điện thoại trong túi ra xem.
Vừa xem tin nhắn được một phút, khóe môi đang cong lên của Krystal dần mất đi độ cong.
Đôi mắt cô hơi nheo lại, một luồng khí tức nguy hiểm lan tỏa xung quanh."Tiểu nha đầu này bị sao vậy?
Chẳng lẽ còn đang bận việc?
Đã gần mười phút mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì, không lẽ vậy chứ?"
Lý Mặc nhìn màn hình điện thoại.
Tin nhắn gửi đi không sai, nhưng lần này Krystal không hồi âm.
Mọi khi dù bận cô vẫn cố trả lời "đang làm việc", hôm nay lại im thin thít khiến Lý Mặc chút nữa đã nghĩ tin nhắn chưa được gửi.
Anh kiên nhẫn đợi thêm một lúc.
Thấy sắp hết hai mươi phút, Lý Mặc gãi đầu rồi lại nhắn thêm một tin: "Cậu bận quá à?
Giúp mình với Krystal ơi, còn một tiếng nữa mình đến London rồi.
Hôm nay mà quay hỏng nhiều quá chắc mình sẽ phải về khách sạn hội quân với đồng đội muộn lắm."
Lần này tin nhắn vừa gửi đi chưa được ba phút thì Krystal trả lời: "Sao lại tìm tôi hỏi chuyện này?
Không phải cậu có trợ lý à?
Có thể hỏi họ mà."
Giọng điệu hôm nay của Krystal có gì đó không đúng.
Nhưng Lý Mặc lúc này chỉ lo nghĩ làm sao hoàn thành tốt buổi quay quảng cáo sắp tới nên không để ý gì."Trợ lý của mình toàn người làm về thể thao, bình thường họ cũng có đến xem cầu thủ quay quảng cáo đâu.
Chắc họ không hiểu bằng mình đâu, hơn nữa nếu mình hỏi Charl·es, ông ấy sẽ xúi mình thoải mái làm quen với các người mẫu.
Mà mình thì chưa gặp trường hợp này bao giờ.
Cậu cứ nói sơ cho mình cách ứng xử khi đó đi, à mà, hình như quay quảng cáo phải nhai kẹo cao su thì phải?"
Krystal đang ngồi trong xe riêng.
Tay trái nắm chặt điện thoại, hơi thở có chút nặng nhọc."Còn phải nhai kẹo cao su á?
Sao, lần này quảng cáo còn có cảnh hôn hả?
Còn hôn với ba người mẫu nữa à?"
Lý Mặc xem một loạt dấu chấm hỏi mà ngơ ngác."Không đúng, không đúng, làm gì có cảnh hôn?
Cho dù mình muốn quay cảnh hôn, bây giờ Jorge cũng không đồng ý cho cảnh đó xuất hiện trên quảng cáo đâu.
Mình chỉ hỏi, chỉ hỏi vậy thôi.""Ra là cậu muốn đóng cảnh hôn mà người đại diện của cậu không chịu à?
Vậy thì tội cho cậu quá.""Ủa?
Krystal, hay là công việc hôm nay của cậu không suôn sẻ à?"
Thấy Lý Mặc hỏi han, Krystal chút nữa thì đã tắt máy điện thoại.
Cô từ nhỏ đã lớn lên ở Mỹ.
Dù về Hàn Quốc vẫn theo học ở trường tiếng Anh, sau đó mới chuyển đến một trường nghệ thuật ở Seoul.
Vì thế suy nghĩ của cô khác với những cô gái phương Đông bình thường.
Tuy không hoàn toàn Tây hóa, nhưng về mặt tình cảm cô dám yêu dám hận, rất dứt khoát, không thích lòng vòng.
Cô có cảm tình với Lý Mặc, điều này đã được xác định từ hai tháng trước khi họ có những buổi trò chuyện không gò bó.
Nhưng cô cũng không rõ thiện cảm này có phải từ sự thẳng thắn ban đầu của Lý Mặc, hay từ câu nói của Park Ji Sung "anh ấy thấy em rất đẹp" mà ra.
Cô vốn định xác định cảm nhận của Lý Mặc về mình thế nào, nhưng dạo gần đây cô càng cảm thấy Lý Mặc hình như coi mình như "con trai".
Mặc dù những cuộc trò chuyện không gò bó rất dễ chịu, sự an ủi nhẫn nại của Lý Mặc cũng giúp Krystal giảm bớt mệt mỏi trong công việc.
Nhưng nếu cuối cùng cô và Lý Mặc chỉ là những người bạn tốt bình thường như anh em thì Krystal nghĩ cô nhất định sẽ hối hận.
Cô có chút không nhịn được.
Tình cảm tuổi mới lớn thường đến bất chợt và mãnh liệt.
Nhiều khi một ý nghĩ cũng đủ khiến cô mất ngủ mấy đêm.
Nhất là khi Lý Mặc vừa hỏi về chuyện người mẫu nữ, Krystal cảm thấy một cảm giác nguy cơ vô hình.
Danh tiếng của Lý Mặc ở châu Á quá cao.
Dù anh chưa từng hoạt động ở Hàn và Nhật, số lượng người hâm mộ của anh đã là một con số đáng kinh ngạc.
Anh là một ngôi sao thế giới thực thụ, tuy bây giờ anh đang chuyên tâm vào bóng đá và không có bất kỳ tin đồn tình cảm nào nhưng sau này thì sao?
Hoạt động trong giới giải trí mấy năm, Krystal dù được bảo vệ tốt thế nào vẫn chứng kiến nhiều nữ ngôi sao nịnh bợ những nhân vật lớn.
Tính người khó lường.
Một hai ngôi sao nữ tiếp cận, Lý Mặc có thể sẽ kiên quyết từ chối.
Nhưng mười mấy hay thậm chí hàng chục ngôi sao nữ xông vào thì không thể nói trước được.
Tính cách tốt, không đa tình, có năng lực, đẹp trai, vóc dáng lại chuẩn.
Những ưu điểm như vậy tập trung ở một người đàn ông, à không, tập trung ở một cậu bé thì thật khó có cô gái nào ở gần anh mà không rung động.
Điều duy nhất không ổn là Lý Mặc quá cù lần, không hề hiểu tâm tư con gái.
Krystal cắn môi dưới, nhưng trong lòng lại tiềm thức biện hộ cho Lý Mặc: "Cù lần cũng tốt, ít nhất cho thấy anh ta không giả tạo, thật sự chưa có kinh nghiệm tiếp xúc với các cô gái."
Nghĩ đến đây, ánh mắt Krystal lại dịu đi.
Ở trong giới giải trí Hàn Quốc ba năm, cô nghe những nữ ngôi sao xung quanh hay nói với nhau một câu: Gặp đàn ông tốt phải nhanh chóng ra tay.
Không cần quan tâm đến ngoại hình, người đàn ông nào vừa có bản lĩnh kiếm tiền lại không trăng hoa thì đúng là ngàn năm có một.
Chứng kiến mặt trái của giới giải trí, Krystal trưởng thành hơn rất nhiều.
Với một người cô thực sự thích và xuất sắc như Lý Mặc, tính cách của cô không cho phép cô từ bỏ.
Lý Mặc ngồi trên xe đã gà gật ngủ.
Việc Krystal đột nhiên không trả lời khiến anh chờ đợi sốt ruột.
Cộng với việc vốn đã quen ngủ trưa nên anh đã thiếp đi.
Nhưng trong mơ anh vừa bước lên sân khấu chung kết Champions League thì tiếng chuông điện thoại đột ngột đánh thức anh.
Charl·es gọi anh mấy tiếng, Lý Mặc dụi mắt tỉnh lại cầm điện thoại.
Anh kinh ngạc thấy Krystal gọi đến.
Cô bé này từ trước toàn nhắn tin, ít khi gọi điện thoại, trong ấn tượng chỉ mới hai lần thì phải.
Hôm nay bị làm sao vậy, tự nhiên lại gọi cho anh?
Ngáp một tiếng, Lý Mặc bấm nghe.
Trong ống nghe một khoảng im lặng.
Lý Mặc nghi ngờ cầm điện thoại ra xem.
Màn hình hiển thị đang kết nối, không sai mà?"Em không chạy xa mấy anh đâu, về trước đi, em mua ít đồ rồi tự lên sau!"
Giọng nói của Krystal cuối cùng cũng vang lên, kèm theo tiếng chạy bộ.
Không biết cô bé này đang làm gì, giữa đêm đông mà vẫn chạy, tiếng gió lạnh rít bên tai, nhắc nhở Lý Mặc bên Hàn giờ sắp rạng sáng."Ê?
Chẳng lẽ giờ này cậu mới bắt đầu chạy bộ à, hôm nay cậu sao thế, cảm giác tâm trạng cậu không ổn lắm."
Đợi đến khi tiếng chạy bộ trong ống nghe biến mất, Krystal tựa như dừng lại.
Lúc này Lý Mặc mới lên tiếng cười nói.
Cùng lúc đó Krystal thở ra một hơi, ngồi trên ghế đá ở công viên gần ký túc xá của nhóm, ngó nghiêng xung quanh xác định không có ai, mới cất tiếng gọi tên Lý Mặc."Nemo!"
Nghe cô bé có chút oán trách, Lý Mặc không để bụng cái cách xưng hô kia, trong lòng thấy mềm nhũn."Thôi được rồi, nãy giờ không biết cậu buồn bực gì, lát nữa tớ sẽ phụ họa cậu.
Tớ sẽ làm xong buổi quảng cáo rồi không làm phiền cậu nữa nhé.
Ở Hàn giờ là hơn mười một giờ đêm rồi nhỉ?
Bình thường cậu vốn đã ngủ ít rồi, hôm nay nếu không có việc gì thì mau về nghỉ đi, tháng 11 bên ngoài lạnh lắm, coi chừng bị cảm."
Nghe những lời nói có chút lải nhải của Lý Mặc, Krystal bất giác cụp mắt xuống.
Cảm giác bất an vừa rồi dần được vuốt ve.
Khóe môi lạnh lùng nở một nụ cười nhạt, nhưng ngoài miệng vẫn kiêu ngạo nói "ừ".
Nhưng ngay sau đó cô bé thốt ra một câu khiến Lý Mặc ngớ người."Nemo, chúng ta, tiến vào giai đoạn mới đi."
Lý Mặc chưa kịp phản ứng.
Vừa định mở miệng hỏi, Krystal đã không cho anh cơ hội suy nghĩ."Em thích anh."
Cô bé vừa nói xong, cả thế giới tựa hồ như yên lặng lại.
Chiếc xe chạy về phía London vẫn không ngừng.
Nhưng ánh mắt nhìn ra cửa sổ của Lý Mặc không còn tập trung.
Anh ngơ ngác.
Kiếp trước sống gần ba mươi năm, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất vận động viên, từ thời cấp 2 đã có không ít cô gái tỏ tình với anh.
Nhưng vì bị trường lớp và bố mẹ quản thúc nên không yêu sớm.
Đến đại học lại dồn hết tâm trí vào đội bóng đá của trường và kiếm tiền làm thêm với bạn cùng phòng nên anh chẳng có mối tình học đường nào.
Sau đó tốt nghiệp, anh yêu một người ở năm thứ hai đi làm.
Nhưng cũng chỉ dừng ở nắm tay và ôm ấp chưa kịp tiến triển xa hơn, Lý Mặc lại bất đồng với lãnh đạo công ty rồi về quê.
Mối tình đó cũng không đi đến đâu.
Cho nên, ở phương diện tình cảm này, hắn thực sự không có nhiều kinh nghiệm, nếu không thì cũng không đến mức ở nước Anh mười chín tuổi rồi mà vẫn chưa hẹn hò với cô gái nào.
Krystal bày tỏ rất trực tiếp, cũng rất đột ngột, nhưng trong lòng Lý Mặc không hề bài xích.
Mặc dù đôi lúc cô bé có chút hờn dỗi, nhưng sau khi quen thân, Lý Mặc lại phát hiện Krystal không hề giống vẻ bề ngoài lạnh lùng, khó gần của mình.
Ngược lại, với người quen, Krystal có một mặt hồn nhiên, hay oán trách với Lý Mặc về những bộn bề khô khan của công việc thường ngày.
Cô cũng sẽ chia sẻ với Lý Mặc những thứ mình yêu thích, ví dụ như âm nhạc, phong cảnh đường phố, hay món ăn.
Hai người trẻ tuổi đều bận rộn với công việc và cuộc sống riêng.
Họ tìm được sự ấm áp và an ủi từ đối phương, giống như một "hốc cây" để giãi bày tâm sự.
Lý Mặc rất thích cảm giác này.
Hơn nữa, Krystal rất xinh đẹp, tính cách cũng rất phóng khoáng, vóc dáng cũng rất chuẩn khụ khụ.
Nếu thật vỗ ngực nói rằng mình không hề có chút ý tứ gì với Krystal thì Lý Mặc cảm thấy mình đang dối mình dối người.
Tuy nhiên trước đây anh cũng đã do dự.
Dù sao thì giữa bạn bè khác giới, đáng sợ nhất chính là mong muốn đơn phương.
Một khi đã bước một bước đó thì nếu đối phương không có cùng ý nghĩ thì cuối cùng chỉ có thể cắt đứt liên lạc, chứ cơ bản không tồn tại một lựa chọn thứ hai.
Nhưng bây giờ người ta đã chủ động nói ra, một cô gái mười tám tuổi, chủ động nói thích mình, mà mình cũng có thiện cảm với cô ấy, vậy còn chờ gì nữa?
Lý Mặc hoàn hồn, vừa muốn mở miệng, nhưng chút lý trí còn sót lại khiến anh hỏi thêm một câu: "Vậy, Krystal, cậu không đùa đấy chứ?
Cậu nói thật lòng à?"
Đợi một hồi lâu, Krystal đang có chút nóng nảy trong lòng khi nghe những lời này của Lý Mặc thì lại bị chọc cười."A…!
Anh không chỉ là cù lần, anh đúng là đồ ngốc!
Bắt em đợi lâu như vậy, chỉ để nói những lời đó thôi à?"
Lý Mặc nghe vậy thì cũng suýt không nhịn được tát vào mặt mình một cái.
Câu hỏi vừa rồi quả thực là quá ngớ ngẩn.
Cười khan hai tiếng, Lý Mặc cuối cùng vẫn đưa ra quyết định.
Anh không phải người hay do dự, bây giờ cũng không có khuôn sáo hay gông cùm nào trên người.
Krystal đã dám bước bước này thì có gì mà anh không dám chứ?
Hơn nữa, năm nay cũng sắp đến hai mươi tuổi rồi.
Chuyện yêu đương này, cũng nên tính đến thôi!"Tớ, tớ cũng thích cậu..."
Lý Mặc hơi lắp bắp nói, có lẽ thấy vậy chưa đủ thành ý nên vội vàng nói thêm: "Từ khi nhắn tin với cậu được hơn một tháng tớ đã có cảm giác này rồi.
Lúc đó còn tìm cả ảnh trước đây của cậu để xem nữa."
Đôi má trắng mịn của Krystal từ từ ửng lên, có thể thấy rõ là trở nên đỏ rực.
Dù có chủ động đến đâu thì cô cũng chỉ là một cô bé vừa tròn mười tám.
Nghe Lý Mặc nói từ sau khi nhắn tin hơn một tháng đã tìm ảnh của cô ra xem, trong lòng cô dường như có một viên kẹo mật đang tan chảy dưới nhiệt độ mùa hè, cứ thế tùy ý tràn ra."Trước có một lần, bạn cùng phòng của tớ dẫn bạn gái đi dự tiệc, chỉ có mình tớ lẻ loi một mình.
Lúc nhắn tin cho cậu, tớ đã nghĩ nếu như cậu là bạn gái của tớ thì tốt biết mấy."
Lý Mặc cười thổ lộ lòng mình.
Nói rồi chính anh cũng có chút ngại ngùng.
Lúc đó Krystal còn chưa đủ mười tám tuổi, gia súc quá, thật sự là quá gia súc!"Hừ!"
Một giọng điệu kiêu kỳ từ trong ống nghe vọng lại.
Krystal không nói nhiều nhưng Lý Mặc lập tức hình dung ra khuôn mặt đáng yêu của cô lúc này."Ha ha."
Lý Mặc cười ngây ngô, bên kia Krystal cũng mỉm môi cười rồi lại hừ mũi một cái."Anh cười ngốc cái gì đấy, lại trò chuyện với em đi ~" Lườm Charl·es đang nghe lén cười trộm ở ghế lái, mặt Lý Mặc có hơi đỏ lên.
Nhìn đồng hồ rồi lại nói chuyện thêm mấy câu với Krystal, cuối cùng cũng chủ động bảo cô bé nhanh chóng về ký túc xá nghỉ ngơi."Mau về nghỉ sớm đi, bên ngoài lạnh.
Lát nữa còn nhắn tin cho em được mà."
Krystal chu môi.
Hôm nay coi như chính thức là ngày đầu tiên cô và Lý Mặc xác định quan hệ, nhưng hai người ở xa nhau, lại không gặp mặt được, ngay cả trò chuyện cũng không được bao lâu nên trong lòng vui sướng khó tránh khỏi xen chút mất mát.
Dường như hiểu được ý của Krystal, Lý Mặc cũng nhẹ nhàng nói: "Sau này có nhiều cơ hội, lúc nào rảnh thì cậu nhắn tin cho tớ, tớ sẽ gọi lại cho cậu.
Với lại khoảng mười ngày nữa là tớ về nước đá vòng loại World Cup, sau khi đá xong trận đấu, tớ sẽ đến Hàn Quốc thăm cậu."
Mắt Krystal sáng lên, nhưng rồi cô lại nghĩ đến việc Lý Mặc thường xuyên thi đấu, nếu đến Hàn Quốc thăm cô thì thật là vất vả, nhất thời cảm thấy có chút đau lòng."Thôi được rồi, anh đến lúc đó nghỉ ngơi cho tốt, nhớ gọi điện cho em là được rồi.
Chờ khi nào anh nghỉ hè lại về Hàn Quốc thăm em.""Cậu còn biết chúng tôi có kỳ nghỉ hè cơ à?
Ha ha, xem ra trước khi tới cũng tìm hiểu kỹ phết đấy nhỉ.""Hừ ~ làm gì có."
Trong lúc vô tình, hai người lại nói chuyện thêm mấy phút.
Đến khi Victoria Song xuống lầu gọi tên Krystal, cô bé mới nhớ ra các đồng đội đang đợi mình trên lầu, nên đành có chút không nỡ tạm biệt Lý Mặc.
Sau khi dặn dò vài câu và bảo Krystal chăm sóc bản thân, Lý Mặc nghe thấy tiếng thở bên kia tắt đi và tiếng tút tút thì mới bỏ điện thoại xuống.
Charl·es chớp lấy cơ hội, vội hỏi Lý Mặc chuyện vừa rồi, cái máu hóng chuyện của ông khiến Lý Mặc nhức đầu.
Sau khi anh phải trình bày rõ ràng thì Charl·es mới chịu để yên.
Lý Mặc lại nhận được tin nhắn của Krystal."Không được phép tiếp xúc thân mật quá mức với mấy người mẫu đó!
Không được phép lưu số điện thoại của họ.
Khi nào quảng cáo ra em sẽ xem!"
Lý Mặc cũng chỉ cười lắc đầu khi đọc những dòng chữ đầy giận dữ của cô."Biết rồi công chúa của tôi, nhất định em sẽ chú ý."
Sau khi gửi tin nhắn, Lý Mặc tựa người vào ghế, trong lòng sinh ra một cảm giác kỳ diệu.
Kể từ hôm nay, anh đã là người có bạn gái ràng buộc rồi!
Nghĩ đến đây, Lý Mặc mở phần mềm chat và gõ một tin ngắn gọn vào nhóm chat của các đồng đội: "Anh em, tớ thoát ế rồi!"
Chỉ một thoáng, Maguire gõ dấu “?” đầu tiên, ngay sau đó một loạt dấu “?” xuất hiện đầy cả màn hình chat.“Anh bạn, tớ biết chúng tớ hơi quá đáng, đây là lỗi của chúng tớ, sau này tớ sẽ không trêu cậu nữa.
Cậu gạt anh em được, nhưng tuyệt đối đừng tự lừa dối bản thân nha.” Vardy thậm chí còn "khuyên nhủ" Lý Mặc khiến anh chỉ biết dở khóc dở cười.
Đám này đúng là đồ đáng ghét, sao cũng không tin anh yêu đương thế?
Lẽ nào người đàng hoàng không được đón mùa xuân sao?"Sau khi đá xong trận Rangers tớ sẽ mời khách, ăn mừng tớ thoát ế thành công.
Ai không tin có thể không đến ha."
Nghe lời này của Lý Mặc không giống đùa, nhóm chat lập tức sôi sục."Lee vậy mà yêu đương rồi!
Chúa ơi!
Nói cho tôi biết hôm nay không phải ngày cá tháng tư đi!""Tôi từng nghĩ trước khi con tôi ra đời cũng sẽ không được chứng kiến cảnh Lee biết yêu đương.
Sự thật chứng minh là tôi đã coi thường hoóc môn phái nam!""Mẹ nó!
Bình thường thôi mà anh em.
Lần sau có tiệc nhớ dẫn bạn gái cậu theo!"
Nhưng giờ phút này, Lý Mặc không rảnh để đọc lại nhóm chat.
Anh cầm điện thoại lên và lật xem lại những tin nhắn đã gửi và nhận với Krystal trước đó.
Nhìn Lý Mặc đang cười ngây ngô, Charl·es lắc đầu: "Lee cũng biết yêu rồi sao, thế giới này không bình thường nữa rồi."
Chương 268: Tin tức.
