"Ối giời ơi!"
Speed hai tay ôm đầu, không thể tin nổi thốt lên, còn lúc này huấn luyện viên phụ tá của hắn cũng đang ôm lấy hắn, kịch động không thôi."Gary!
Cậu biết tôi vừa thấy gì không, Zlatan!
Thằng nhóc này đá giống y Zlatan giữ bóng, thu hút hàng thủ, kiến tạo cơ hội!"
Lời nói kích động của huấn luyện viên phụ tá làm Gary Speed hồi phục tinh thần.
Những lời này nghe có lý đấy chứ.
Tiền đạo lùi về nhận bóng, dẫn bóng lôi kéo tạo khoảng trống, sau đó tạo thêm cơ hội cho đồng đội, có chút mùi vị của Zlatan Ibrahimovic!
Cầu thủ được ca ngợi là "Tháp Thụy Điển" ấy, nhiều năm qua ở Ý tung hoành ngang dọc, rất nhiều người khen hắn là mẫu trung phong tự mình mang hệ thống tấn công.
Hắn thân hình cao lớn, có thể giữ bóng tốt ở phía trên, hơn nữa kỹ thuật dẫn bóng và chuyền bóng cũng cực kỳ ổn, thường lui về nhận bóng để thu hút hậu vệ, sau đó kiến tạo những đường chuyền tuyệt vời cho đồng đội.
Bản thân kỹ năng dứt điểm của hắn cũng rất tinh xảo, có hiệu suất ghi bàn không tệ, sát thương trong vòng cấm cực lớn.
Điều này khiến các hậu vệ khi đối mặt Ibra thường lâm vào thế khó.
Áp sát hắn, hắn có thể lùi về, kéo giãn hàng thủ tạo khoảng trống, để đồng đội có thêm cơ hội.
Nhưng nếu lơ là hắn, hắn lại có thể tự mình xử lý, thường ghi những bàn không theo logic nào cả.
Tuy nhiên, Ibra thời trẻ vẫn luôn tin vào kỹ thuật dưới chân hơn, không thích đối đầu trực diện với hậu vệ.
Lý Mặc có điểm khác lớn so với Ibra thời trẻ, tiểu tử này dường như rất thích đối đầu với hậu vệ, cũng biết tận dụng lợi thế về thể chất."Chúng ta có thể xây dựng hệ thống tấn công xoay quanh Lee, giống như AC Milan lấy Zlatan làm trung tâm vậy, vậy thì vấn đề tiền đạo của chúng ta không phải sẽ có phương án giải quyết sao?"
Trợ lý vuốt cái đầu trọc hưng phấn nói.
Speed hơi động lòng, nhưng nhanh chóng bắt bản thân bình tĩnh.
Chuyện này cần suy nghĩ kỹ hơn, cho Lý Mặc thêm thời gian ra sân thì không sai, nhưng nếu xây dựng chiến thuật xoay quanh Lý Mặc, thì gánh rủi ro sẽ rất lớn."Xem lại đã, xem lại đã..."
Trên sân, Stephen Quinn bây giờ đầu óc còn hơi choáng váng.
Vài phút trước hắn còn lo lắng cho hàng công trên sân, giờ đã ghi bàn thắng thứ nhất mùa này.
Và giờ thì hắn đang được Lý Mặc ôm vào lòng, đi về phía đội nhà.
Nhưng vóc dáng hắn hơi nhỏ, chưa tới 1m7, lúc này bị Lý Mặc cao hơn 1m85 ôm, trông có hơi buồn cười."Này Stephen, lát nữa nếu có cơ hội, chỉ cần tôi giơ tay, cậu cứ chuyền bóng về phía tôi, dù là bóng bổng hay thấp, tôi giơ tay thì cậu chuyền, mấy hậu vệ kia tôi thử cả rồi, hai hậu vệ biên tôi có thể ăn tươi, trung vệ thì chậm quá, tôi có thể thoát khỏi họ."
Lý Mặc nháy mắt mấy cái, nhanh chóng nói với Stephen.
Stephen bừng tỉnh, "Ra là vừa nãy cậu liên tục đòi bóng, là đang thăm dò xem hậu vệ nào dễ đột phá sao?"
Lý Mặc cười trừ không trả lời, quay về vị trí đợi giao bóng.
Stephen nhìn Lý Mặc vài lần, trong lòng đảo ngược lại ấn tượng trước đó về Lý Mặc.
Hắn vốn tưởng rằng cậu ta lần đầu đá giải chuyên nghiệp, không biết gì nên mới liên tục đòi bóng rồi đối đầu với hậu vệ.
Bây giờ xem lại, là hắn đã đánh giá Lý Mặc quá đơn giản rồi.
Mà đây là điều tốt với đội, một tiền đạo đá bóng bằng cái đầu, biết đâu có thể giải quyết được vấn đề công yếu của đội."Hơn nữa, chân chuyền bóng vừa rồi rất tuyệt, đúng không?"
Stephen nghĩ thầm, bản thân cũng là người được hưởng lợi, dù sao thì theo bản năng hắn đã bắt đầu công nhận Lý Mặc rồi.
Trận đấu tiếp tục, các cầu thủ Bristol City dường như còn bị ảnh hưởng bởi bàn thắng của Sheffield United, động tác hơi căng thẳng.
Nhất là hàng thủ của họ, khi nhìn về phía Lý Mặc thì ánh mắt có chút khác.
Lần này họ không dám lơi lỏng với Lý Mặc nữa.
Nhưng vì pha chuyền bóng đặc sắc của Lý Mặc, họ cũng phải để mắt đến những cầu thủ tấn công khác của Sheffield United, có chút sợ trước sợ sau.
Đội hình của Bristol City càng thu hẹp hơn, tuyến giữa của Sheffield United thấy vậy thì không khách sáo nữa, chiếm vững quyền chủ động ở giữa sân rồi bắt đầu tấn công dồn dập.
Hai hậu vệ cánh của Sheffield United cũng liên tục dâng lên.
Những pha tạt cánh đánh đầu cơ bản cũng được thể hiện ra dáng, nhiều lần để Lý Mặc có cơ hội tranh chấp, khiến hậu vệ Bristol City toát mồ hôi lạnh.
Nhưng giờ xung quanh Lý Mặc có ít nhất một tiền vệ và một hậu vệ kèm, dù thể chất của cậu ta có tốt đến đâu, bị kèm chặt thế cũng khó tìm được cơ hội 1v1.
Nhưng Lý Mặc cũng chẳng để ý, ngược lại như đang thích thú với kiểu đối đầu này.
Cậu nhiều lần chủ động tìm trung vệ của Bristol City để giằng co, khiến hai trung vệ kia khổ sở vô cùng.
Sau nhiều lần tấn công của Lý Mặc, hàng phòng ngự của Bristol City có vẻ tan tác.
Tiền vệ của Sheffield United cũng đọc được tình thế.
Bristol City đang thu đội hình lại, trong vòng cấm toàn người, tấn công dưới mặt đất rất khó.
Chi bằng phát huy lợi thế trên không của Lý Mặc, dù cậu ta không thể ghi bàn thì cũng sẽ quấy rối hàng thủ của Bristol City, để cầu thủ khác có cơ hội sút.
Trong chốc lát, vòng cấm địa của Bristol City trở nên hỗn loạn, nhưng có vẻ như thần may mắn đã tan ca mất rồi.
Ngoại trừ vài pha Lý Mặc đánh đầu uy hiếp thì những cú sút xa của cầu thủ Sheffield United đều lệch khung thành hoặc đập vào người cầu thủ Bristol City rồi bay ra ngoài.
Ngay cả Montgomery thường xuyên lùi sâu cũng dâng lên dứt điểm, nhưng cũng không hiệu quả, thời gian thi đấu cứ thế trôi nhanh.
Sheffield United tấn công ào ạt nhưng không hiệu quả, Lý Mặc bị kèm chặt quá, thiếu người, dường như họ không còn biện pháp nào tốt hơn.
Nhưng Stephen Quinn vẫn nhớ lời Lý Mặc nói, chỉ cần Lý Mặc giơ tay yêu cầu thì hắn sẽ không do dự mà chuyền bóng ngay.
Nhưng Lý Mặc đang ở trong vòng cấm của Bristol City, không hề giơ tay đòi bóng, Stephen Quinn hết cách, chỉ đành tiếp tục chờ đợi.
Thời gian trên sân đã là phút thứ 85, sắp vào thời gian bù giờ thì Sheffield United lại được hưởng một quả phạt góc.
Đội trưởng, trung vệ Chris Morgan tiến vào vòng cấm.
Lý Mặc đứng cạnh lão đội trưởng như mấy lần trước, nhưng bỗng che miệng thì thầm gì đó vào tai lão đội trưởng, khiến hậu vệ Bristol City để ý.
Thường thì lúc này, để có thể đánh đầu ghi bàn, tiền đạo hoặc trung vệ đánh đầu giỏi nhất sẽ có một người giúp họ "cản phá", các cầu thủ của Lý Mặc vài lần trước đều là trực tiếp cùng hậu vệ của Bristol City tranh điểm, chẳng lẽ lần này cậu chọn để Chris Morgan thu hút hỏa lực sao?
Trong ánh mắt nghi ngờ của các trung vệ Bristol City, Lý Mặc kéo tay Chris Morgan, hơi khuất sau lưng lão đội trưởng.
Lúc tiền vệ cánh của Sheffield United chuẩn bị đá phạt góc, vòng cấm của Bristol City liền rối loạn lên.
Nhưng lần này Sheffield United có một pha phối hợp, tiền vệ cánh sút phạt góc ra, nhưng không đá vào trong vòng cấm mà chuyền cho Stephen Quinn đang chờ bên ngoài.
Stephen Quinn định tạt bóng vào vòng cấm vì giờ tình huống đang rối ren, xác suất ghi bàn sẽ tăng lên đáng kể.
Nhưng trong tầm mắt hắn, một bóng dáng bất ngờ chạy ra từ vòng cấm, giơ tay cao lên rất bắt mắt.
Không do dự, Stephen Quinn nhanh chóng chuyền bóng tới.
Người kia nhận được bóng, dùng má ngoài chân khéo léo đỡ bóng lại, như ngừng lại rồi lại như chạy tiếp, sau đó dùng sức mạnh từ eo vặn nửa thân người rồi sút bóng!
Cậu biết cái cảm giác khi một vật vụt qua mắt mà mình chỉ cảm nhận được một luồng gió mạnh sượt qua mặt, nhưng không nhìn rõ đó là gì không?
Thủ môn Bristol City lúc này biết rõ cảm giác ấy.
Đó là cái cảm giác lạnh hết cả người.
Hắn ngồi tê liệt dưới đất, phía sau là quả bóng đang nằm im trong lưới, vừa nãy chính cái thứ này đã đập mạnh vào lưới sau lưng hắn!
Và bình luận viên của Sky Sports lúc này cũng trợn mắt, hai tay ôm đầu, vẻ mặt không tin được!"Ôi Chúa ơi!
Lee ghi bàn rồi?!
Trong tình huống thiếu người, Lee ghi một bàn gỡ hòa!
Một kiến tạo, một bàn thắng, Lee đã kéo Sheffield United trở về từ vực thẳm!
Cậu nhóc 17 tuổi đã cứu Sheffield United!
Đây là kịch bản gì vậy!!!"
Sân Ashton Gate hoàn toàn tĩnh lặng, trừ khu vực dành cho cổ động viên đội khách.
Và trước mắt vô số cổ động viên chủ nhà, cầu thủ Sheffield United đang điên cuồng đuổi theo một bóng người, chạy về phía khán đài của cổ động viên đội khách.
Người đó đứng lại ở khán đài của đội khách, ngẩng cao đầu, hai tay che lên tai làm động tác lắng nghe.
Tiếng ồn ào đinh tai nhức óc của đám đông trong nháy mắt bao phủ cậu, cậu đã đợi 5 năm chính là để có khoảnh khắc này!"Ngươi muốn một phát thành danh hả nhóc!"
Bên tai có người hét lên, khuôn mặt kích động trong nháy mắt bao trùm Lý Mặc, đám hỗn đản này vậy mà bắt đầu trò xếp chồng "Nam càng thêm Nam" kia rồi!"Ôi trời!"
Lý Mặc chỉ kịp giả vờ đứng hình một hai giây rồi lập tức bị đánh sập, chỉ kịp kêu lên một tiếng đã bị đồng đội bao vây, đè đến tận dưới cùng.
Nhưng trên mặt cậu vừa đau lại vừa vui vẻ.
Đúng vậy, ít nhất là ở mảnh đất nhỏ nước Anh này, cậu đã thực sự muốn "một phát thành danh"!
(hết chương) chương 6 Sư gia oán
