Chương 75: Ngươi nói là, cái này thủy tinh bánh ngọt, những người làm công ở Ma Đô mỗi ngày đều có thể ăn được?
Hà Vĩnh Niên rời đi với vẻ mặt vui vẻ và hưng phấn.
Khiến cho Cung Nhã Cầm đứng một bên nhìn mà ngẩn người.
Rất nhiều năm rồi, nàng chưa từng thấy lão nhân ấy vui vẻ như vậy.
Cho dù trúng xổ số, hắn cũng đâu có vui vẻ đến thế? Dù sao một tờ xổ số đối với hắn mà nói bất quá cũng mới năm triệu...“Chuyện gì xảy ra? Cũng không nghe nói lão Hà lại có thêm hai đứa bé đâu.” “Hừ, lần này chỉ sợ không chỉ là chuyện có thêm con cái.” Kiều Văn Sơn ngược lại nhìn rất rõ ràng, chỉ là không tiện nói nhiều khi đang có tiểu gia hỏa Từ Nhất Nặc ở đây.
Nặc Nặc cũng không biết giờ phút này Hà Vĩnh Niên đang có ý muốn tìm cho nàng một người mẹ kế.
Nàng còn vui vẻ cầm lấy hai hộp thủy tinh bánh ngọt trong tay Kiều Văn Sơn, lập tức mở hết ra.
Ngửi được mùi thơm đặc biệt tỏa ra từ thủy tinh bánh ngọt, gương mặt Nặc Nặc lộ vẻ rất thỏa mãn!
Chính là hương vị này, tuyệt đối là thủy tinh bánh ngọt do Mạt Mạt làm, không sai vào đâu được!
Dưới sự sắp xếp của tiểu gia hỏa, Kiều Văn Sơn và Cung Nhã Cầm cũng lần lượt ngồi xuống.
Sau đó Nặc Nặc chia từng chiếc bánh thủy tinh trong hộp cho hai người, ba người vừa ăn bánh vừa trò chuyện.
Qua lời Nặc Nặc kể, Kiều Văn Sơn và Cung Nhã Cầm lúc này mới biết được.
Thì ra cái bánh thủy tinh này, cũng không phải là thứ gì khó mua đến vậy.
Chỉ cần ngươi có tiền và có thời gian, liền có thể đến chỗ Từ Dương bày quầy bán hàng xếp hàng mua sắm, đương nhiên, vì quá nhiều người mua nên mỗi người chỉ được mua hai hộp!“Cái gì? Ngươi nói là, cái thủy tinh bánh ngọt này, những người làm công ở Ma Đô mỗi ngày đều có thể ăn được?” Kiều Văn Sơn có chút không vui.
Mình hao tâm tổn trí, vất vả lắm mới qua con gái Kiều Phỉ Phỉ mà có được thủy tinh bánh ngọt.
Kết quả bây giờ ngươi lại nói với ta, những người làm công và học sinh ở Ma Đô, mỗi ngày đều có thể ăn được.
Cái này ai chịu nổi?!“Làm sao, cái thủy tinh bánh ngọt này làm khó nói không khó sao?” Trong nhận thức của Kiều Văn Sơn, mặc dù các nguyên liệu cần để làm thủy tinh bánh ngọt không quá phức tạp.
Nhưng nguyên liệu càng đơn giản, công nghệ chế tác lại càng phải có độ khó cao mới đúng!
Dù sao, nếu làm đơn giản, chẳng phải những người khác đã sớm làm ra loại bánh thủy tinh có hương vị này rồi sao?
Nhất là, dưới trướng của hắn, mấy khách sạn Joe’s khác cũng có không ít đầu bếp điểm tâm kiểu Trung Quốc.
Thế nhưng là một người cũng không làm được hương vị như vậy!“Mạt Mạt rất giỏi, mỗi ngày khi Nặc Nặc rời giường, là có thể nhìn thấy đã làm xong một hai trăm phần thủy tinh bánh ngọt.” “Ta nghĩ, đối với Mạt Mạt mà nói, cái bánh thủy tinh này làm không khó lắm đâu?” “Mạt Mạt nói qua, phiền phức nhất vẫn là khi nấu đậu xanh cát, cần giữ lửa lớn, không chỉ rất tốn thể lực, lại còn rất nóng!” “…” Kiều Văn Sơn có chút khó có thể lý giải được.
Có ý tứ gì? Mỗi ngày một hai trăm hộp?
Thì ra mấy hộp của mình này, đối với Từ Dương mà nói chẳng qua là chín trâu mất sợi lông?!
Hắn còn tưởng rằng, đây là Từ Dương vì nịnh nọt con gái mình, cố ý trong đêm làm ra!
Kết quả, chỉ là từ số trăm hộp bánh thủy tinh đã làm xong, tiện tay lấy ra thôi ư?
Trên thực tế, Kiều Văn Sơn không biết, mấy hộp bánh thủy tinh này, thậm chí Từ Dương còn thu tiền của Kiều Phỉ Phỉ.
Thuần túy là chỉ coi bọn họ là khách hàng bình thường thôi.
Nếu để Kiều Văn Sơn biết, chỉ sợ sẽ càng thêm tức giận.“Vậy dạng này nói, ba ba của ngươi mỗi ngày vẫn rất vất vả.” Cung Nhã Cầm thì lại thay đổi một góc nhìn, rất quan tâm Từ Dương và Nặc Nặc.“Đó là đương nhiên, Mạt Mạt mỗi ngày trời chưa sáng đã phải rời giường chuẩn bị nguyên liệu bày quầy bán hàng.” Từ Nhất Nặc xót xa Từ Dương vài giây đồng hồ, sau đó cắn một miếng bánh thủy tinh, vẻ mặt thỏa mãn.“Đương nhiên, Nặc Nặc ta cũng sẽ giúp Mạt Mạt trông nom! Ban đêm ta đều sẽ cùng hắn đi ra bày hàng ~!” “Ra quầy? Ý của ngươi là, ngươi đi theo Từ Dương đi chợ đêm để rao hàng?” Cung Nhã Cầm có chút hiếu kỳ.“Đúng a, bà ngoại ngươi không biết đâu, bày quầy bán hàng chơi cũng vui!” Từ Nhất Nặc nhắc đến việc bày quầy bán hàng, trong mắt đều ánh lên sự thích thú.
Rất hiển nhiên, so với niềm vui thú khi chơi ở nhà ông ngoại bà ngoại, thì kém xa so với việc cùng Từ Dương ra ngoài bày quầy bán hàng có ý nghĩa hơn nhiều.“Chỗ Mạt Mạt bày quầy bán hàng, có rất nhiều tiểu tỷ tỷ xinh đẹp, còn có rất nhiều đại ca ca rất tốt!” “A đúng, ông bà nội gần đó cũng sẽ đặc biệt đến ăn đồ ta sợ sợ làm gì đó!” “…” Cung Nhã Cầm cũng không ngờ, Từ Dương lại được hoan nghênh đến vậy.
Bất quá, nếm qua tài làm bánh thủy tinh của hắn, nghĩ đến những món khác Từ Dương làm hương vị cũng sẽ không quá tệ mới đúng.
Chính là vì sao trước kia nha đầu Phỉ Phỉ kia chưa từng nhắc đến.
Thậm chí cũng không biết mang một ít mỹ thực Từ Dương làm về ăn?
Nhà bọn họ thế nhưng là mở tửu điếm, rất cần loại kỹ thuật cao siêu của đầu bếp như thế này!… Từ Dương rời khỏi khách sạn Tên Quý Quốc Tế xong, liền trực tiếp đạp xe xích lô điện đi một chuyến chợ bán thức ăn.
Giờ này chính là buổi trưa, không giống với thời gian Từ Dương thường đến.
Chợ bán thức ăn giờ này, lượng người đã gần như rất ít.
Cho nên mặc dù là chợ bán thức ăn cũ kỹ, nhưng lại căn bản không chen chúc.
Từ Dương tìm đến một quầy bán thịt heo, trông thấy màu sắc của thịt heo, liền biết thịt này mười phần tươi mới, tất nhiên là hôm nay vừa mới giết không lâu.
Loại thịt heo này rất thích hợp dùng để làm món ăn mới của mình, tuyệt vị thịt hun khói.“Lão bản, thịt heo ở đây bán thế nào?” “Hai mươi đồng tiền một cân, nếu như ngươi mua nhiều một chút, sẽ tính rẻ hơn cho ngươi.” Từ Dương nghe được giá báo của lão bản sau thì cười cười.
Đây là coi mình là đại gia ngu ngốc sao? Nhìn mình còn trẻ liền dám hét giá trên trời đúng không?
Thịt heo của ngươi tuy nhìn qua không tệ, nhưng cũng tuyệt đối không thể đáng cái giá này!
Từ Dương không nói thêm gì quay người muốn đi, lão bản bán thịt heo thấy thế vội vàng nói.“Tiểu hỏa tử, đừng đi, chúng ta dễ thương lượng mà!” Từ Dương dừng bước lại.“Dạng này, ngươi nói muốn bao nhiêu cân, ta sẽ đưa cho ngươi giá tốt!” “Hai mươi lăm cân.” Nghe được lời Từ Dương, lão bản bán thịt heo lập tức mặt mày hớn hở.“Dạng này, suất ca, nếu như ngươi thật muốn hai mươi lăm cân, ta sẽ tính mười chín khối một cân cho ngươi, thế nào, rất ưu đãi đúng không!” “Mười bảy khối một cân, không bán thì thôi, ta sẽ đi chỗ khác mua.” Từ Dương ngữ khí bình tĩnh, có mười phần lòng tin.
Trước mắt trên thị trường, giá cả thịt heo tuyệt đối sẽ không vượt quá mười tám khối tiền một cân, hắn trả giá như vậy cũng không tính là không hợp lý.
Nếu không phải nhìn quầy hàng của lão bản này có thịt heo là tươi sống, lại còn chất lượng thật sự không tệ, Từ Dương sớm đã đi rồi.“Tốt tốt tốt, cứ theo giá ngươi nói mà bán!” Biết Từ Dương không phải người mới đi chợ, lão bản cũng rất sảng khoái đồng ý với giá hắn đưa ra.
Từ Dương bước tới chọn lựa những phần thịt cần thiết.
Phần thịt dùng để làm thịt hun khói, khác với phần thịt dùng để làm bánh bao nhân thịt muối.
Bởi vì cái gọi là “mập bốn chân sau hai đao, gầy sáu rộng ba ngón.” Nếu như quá mập thì ngán, quá gầy thì cháy, quá rộng quá chật cũng khó thành hình.
Trong này đều có rất nhiều điều đáng để nghiên cứu.
Đợi cho mua xong thịt heo dùng để làm thịt hun khói, Từ Dương lại đi chợ mua thêm một số loại nguyên liệu khác…
