"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.
Mẹ Kế Hào Phóng, Rải Tiền Trực Mẹ Tuyến

Chương 48: - Bốc đồng




Lý Minh vô cùng khó hiểu, cảm thấy hơi hối hận về những lời bốc đồng về những gì mình đã nói, nếu hắn phải tự bỏ tiền ra mua vé thì cứ như vậy một đến hai năm cũng lên đến con số bằng cái sân bóng rổ sao? Số tiền này để hắn cầm đi làm những việc khác chứ không muốn lãng phí ở đây.

Nhất là dưới tình huống người khác được miễn phí vé còn hắn phải tự trả tiền, cái giá này làm cho hắn càng khó chịu."Có thể là vừa rồi tôi quá khiêm tốn khiến anh Lý hiểu lầm, không biết anh có biết về trung tâm thương mại mới ở trung tâm thành phố hay không, đó là một địa điểm mới có triển vọng nhất ở thành phố S, sẽ được xây dựng thành trung tâm mua sắm lớn nhất cả nước.""Cả tầng ở đó cũng không nhỏ, phải tầm mấy trăm mét."

Trên trán Lý Minh xuất hiện một tầng mồ hôi lạnh, cuối cùng hắn cũng ý thức được nguồn tài chính của Hồ Trân Trân hùng hậu hơn nhiều so với hắn tưởng tượng."Là tôi lỡ lời, cô Hồ đừng để trong lòng."

Hồ Trân Trân còn chưa nói gì, người phụ nữ vừa rồi nói chuyện mà bị cười nhạo đã lên tiếng: "Không phải anh vừa nói chút tiền vé đó không tính là gì sao, bây giờ lại muốn vé miễn phí của cô Hồ? ”"Là đàn ông mà lời nói ra cũng phải thực hiện được chứ."

Lý Minh cưỡi hổ khó xuống, phẫn hận nhìn cô ấy một cái.

*Cưỡi hổ khó xuống: được dùng để diễn tả một tình huống mà trong đó một người bị mắc kẹt trong một tình cảnh khó khăn mà không có đường ra."Tiền vé mà thôi, tất nhiên tôi sẽ trả."

Trong lúc hai người bọn họ cãi nhau, Hồ Trân Trân trở về ghế ngồi.

Trong lớp học không có phụ huynh nào khác đưa ra ý kiến, Khương Tân phát cho mỗi người một tờ giấy, bắt đầu bỏ phiếu.

Tên của Hồ Trân Trân được viết ở cuối cùng trên tấm bảng, dễ thấy và dễ nhớ.

Có một số người giữ thái độ trung lập, chọn tùy tiện, vào thời điểm này, cái tên cuối cùng cũng có ưu thế giống như cái tên đầu tiên."Hồ Trân Trân, bốn mươi phiếu."

Khương Tân đếm số lượng các tờ phiếu, kết quả đã rất rõ ràng.

Ngoài Hồ Trân Trân, một phụ huynh khác có số phiếu bầu cao nữa chính là Cao Thần, có hơn mười phiếu bầu.

Hắn là người thứ năm phát biểu, bài phát biểu cũng rất bình thường như những người khác, nhưng lại là người có phiếu bầu cao thứ hai.

Hồ Trân Trân tò mò nhìn qua, phát hiện mấy người xung quanh hắn đều đang nhìn về phía người đàn ông đó, hình như hắn chính là người chủ đạo trong nhóm phụ huynh.

Có vẻ như hắn cũng là một nhân vật không đơn giản.

Hồ Trân Trân theo lời Khương Tân đứng lên, mỉm cười: "Vậy sau này xin mọi người chiếu cố nhiều hơn.”

Cao Thần là người đầu tiên dẫn đầu vỗ tay cho cô, điều này làm cho cô có chút ngạc nhiên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.