"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.
Mẹ Kế Hào Phóng, Rải Tiền Trực Mẹ Tuyến

Chương 56: - Cá nhân




"Những thứ này tôi cũng biết."

Cao Thần ngắt lời bọn họ."Trước tiên mọi người hãy xem kỹ bản kế hoạch này, nói thật, Hồ tổng cũng không có ý nghĩ hợp tác với chúng ta, là tôi mặt dày mày dạn dính đến, mãi mới lấy được bản kế hoạch này."

Cao Thần đặt bản thân mình ở một vị trí cực thấp.

Lúc này có người không tin nghi ngờ đặt câu hỏi: "Không phải lừa đảo đấy chứ, dự án 3 tỷ, một công ty tự làm? Cô ta có thái độ khoa trương như vậy, có khi để lừa anh mắc câu đó?”"Không", Cao Thần lắc đầu: "Có một điểm anh nói sai rồi, không phải là một công ty, mà là cá nhân Hồ tổng sẵn sàng chi ra 3 tỷ này.”

Cá nhân?

Trong phòng họp im lặng, suy nghĩ xem gia đình nào ở thành phố S họ Hồ có năng lực này.

Có thể bỏ ra 3 tỷ để đầu tư không giống với khái niệm có 3 tỷ tài sản, nếu số vốn lưu động có thể đạt đến con số này, vậy tài sản thực tế của vị Hồ tổng này ít nhất cũng phải 10 tỷ nhân dân tệ."Thành phố S từ bao giờ có Hồ tổng nào giàu như vậy, Cao Thần, không phải anh bị người ta lừa đấy chứ?""Không thể nào." Biểu cảm Cao Thần vô cùng thoải mái, mở nắp chén trà ra thổi cho bớt nóng: "Cô ấy vừa tặng một thư viện cho trường con gái tôi, chiếm diện tích không nhỏ, không có tám con số thì không mua được.”"Trường tiểu học của con gái anh, đó không phải là trường tiểu học cũ của con trai tôi sao? Con cái cô ấy cũng đi học ở đó à?”"Hơn thế nữa", Cao Thần đảo mắt nhìn quanh phòng: "Anh đoán xem bây giờ cô ấy đang ở đâu?”"Không phải là biệt thự Ngọa Sơn chứ..."

Người ngôi bên cạnh Cao Thần là Vương cổ đông, hắn trẻ tuổi hơn một chút, là người đầu tiên đoán ra.

Cao Thần gật đầu, còn bổ sung: "Còn là biệt thự trên số 20.”

Biệt thự Ngọa Sơn tổng cộng chỉ có 25 tòa, không giống với các khu biệt thự khác do một người cầm đầu, ở chỗ này, 21 đến 25 mới là biệt thự cao cấp nhất.

Bắt đầu từ tòa 21, 5 tòa liên tiếp đều chiếm địa thế cao nhất trong khu biệt thự.

Từ kích thước, vật liệu, và cách bố trí đều đắt gấp đôi so với 20 tòa biệt thự còn lại.

Giá cả đương nhiên cũng đắt gấp đôi.

Theo dự kiến của tập đoàn Cửu Long, 5 căn biệt thự này ít nhất cũng phải mất 5 đến 6 năm mới có thể bán hết.

Mà Hồ Trân Trân lại là người mua đầu tiên.

Vương cổ đông không khỏi tặc lưỡi: "Chỉ tính nơi ở đã bao nhiêu tiền rồi, Hồ tổng này giàu thật đấy.”

Bình thường hắn cũng tự nhận mình là một đại gia, nhưng mua căn nhà cấp bậc như biệt thự Ngọa Sơn cũng đau như bị cắt thịt, huống chi còn chi cả chục triệu cho hoạt động từ thiện."Vị Hồ tổng này là nam hay nữ thế? Có phải là người của thành phố S chúng ta không? Tại sao tôi chưa nghe tới bao giờ?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.