"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.
Mẹ Kế Hào Phóng, Rải Tiền Trực Mẹ Tuyến

Chương 69: - Tham lam




Ông thật sự không thể khống chế được cảm xúc kích động: "Cậu nói cậu sẽ bỏ cờ bạc, nói rằng sẽ không vay nặng lãi nữa, kết quả thì sao, cả nhà cậu sắp bị cậu bức chết rồi!”"Lão Tân đừng nóng giận, tôi quả thật không phải là một người tốt, nhưng lần này tôi thật sự biết sai rồi."

Người đàn ông vẫn đang nằm trên mặt đất thậm chí còn vỗ lưng ông chủ cửa hàng.

Trong khoảnh khắc đó, ông chủ cửa hàng gần như tin vào những gì hắn ta nói.

Nhưng lời nói sau đó của người đàn ông đã như một cái tát thật mạnh vào mặt ông, đem sự hy vọng cuối cùng kia chôn vùi."Anh trước tiên dỗ dành người phụ nữ giàu có kia đi, đừng để cô ta chạy mất, tôi thấy trên người đứa trẻ kia có đeo kim cương thật, người phụ nữ còn giàu có hơn với tưởng tượng của tôi, bây giờ lấy cái đó, xong anh lại cho tôi vay thêm một chút, cũng sẽ không làm chậm trễ cuộc sống của anh."

Từ lời nói đến vẻ mặt đều rất nghiêm túc, nếu ông không nghe đến nội dung của hắn.

Ông chủ cửa hàng nhìn vào mắt hắn ta trong sự hoảng loạn.

Tham lam, tính toán, kích động...

Cái gì cũng có, nhưng không hề có chút cảm giác tội lỗi đối với bạn bè hay gia đình của mình.

Trái tim ông chủ cửa hàng vào giờ khắc này hoàn toàn nguội lạnh, trong nháy mắt, ông chỉ có một ý nghĩ là đuổi người đàn ông này đi, quyết không thể để cho hắn phá hỏng cơ hội bán trâu bò và dê.

Ông lại tát thêm một cái nữa.

Ông chủ làm vận chuyển thủy sản lâu năm nên cũng rất cường tráng, ông không chút lưu tình tát người đàn ông kia một cái, Lý Hoa Ân lập tức ngã xuống mặt đất, rụng một chiếc răng ra ngoài còn kèm theo chút bọt máu.

Ông chủ cửa hàng chỉ ra ngoài cửa: "Cút, cút ngay cho tôi, tôi không có người bạn bè như cậu! Khách của tôi mà cậu cũng dám tính kế sao?”"Lão Tân, anh..." Người đàn ông còn muốn giãy dụa, lời còn chưa dứt, ông chủ cửa hàng lại tát thêm một cái, nhưng mà lần này không chính xác, bàn tay giáng xuống xương hàm.“Cút, cút ngay cho tôi!”

Người đàn ông sợ bị đánh tiếp, khuôn mặt sưng vù, vội vàng chạy ra ngoài, nhưng trước khi đi còn chửi rủa mấy câu, ánh mắt không cam lòng."Chết tiệt, không chỉ cái vài đồng tiền hôi hám thôi sao, vì cái này mà không nhận bạn bè!"

Chủ cửa hàng nghe thấy vậy, giả vờ đuổi theo đánh hắn ta, hắn ta ngay lập tức sợ hãi bỏ chạy.

Sau khi hít một hơi thật sâu, chủ cửa hàng mới điều chỉnh lại vẻ mặt ban đầu, xoay người đối mặt với Hồ Trân Trân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.