"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.
Mẹ Kế Hào Phóng, Rải Tiền Trực Mẹ Tuyến

Chương 73: - Miễn phí




Cô ta đang nói cái gì vậy?

Chủ nhiệm Chu có thể nghe hiểu từng chữ nhưng hắn không thể hiểu được suy nghĩ của Hồ Trân Trân.

*Chủ nhiệm Chu: tuy gọi là chủ nhiệm nhưng mà chức vụ giống như mấy thầy cô tổng phụ trách ở Việt Nam mình ấy, chứ không phải là giáo viên chủ nhiệm của một lớp nha.

Chẳng lẽ cô ta thực sự muốn nuôi bò ở trong trường sao?"Cô Hồ nói giỡn gì vậy, nơi này là trường học, sao có thể nuôi bò?”"Tôi không nói là muốn nuôi ở trong trường học." Hồ Trân Trân mỉm cười nói: "Thành phố S lớn như vậy, chẳng lẽ chúng ta không tìm được chỗ nuôi bò sao?”"Cô Hồ? Cô không khỏi quá ngây thơ đó? Nghiêm túc mà nói, cho dù có đất, giá cả..."

Chủ nhiệm Chu còn chưa nói xong, bỗng nhiên nhớ tới chuyện người phụ nữ trước mặt có thể tùy tiện quyên góp hẳn một cái thư viện, chắc chắn là không thiếu tiền."Chăn nuôi bò cần tiền, cần thức ăn, nhân công, sữa sau khi vắt ra cũng cần phải xử lý, tóm lại nhà trường không có kinh phí cùng cô Hồ làm những chuyện này?”

Giọng điệu từ chối rất kiên quyết.

Nhưng Hồ Trân Trân thậm chí còn không thèm nhìn về phía hắn ta.

Cô khẽ nghiêng đầu nhìn về phía chỗ ngồi của hiệu trưởng sau bàn làm việc."Hiệu trưởng, nếu như tôi nói rằng nguồn sữa sau này tất cả đều do tôi cung cấp thì thế nào?”"Cô Hồ, cô muốn làm ăn sao?”

Hiệu trưởng có chút khó hiểu, hình như cô không thiếu tiền đến nỗi phải kinh doanh."Không, không phải để kiếm tiền, tôi sẽ được cung cấp miễn phí.""Miễn phí? Cô điên à? ” Người nói lời này là chủ nhiệm Chu, hắn ta rất kinh ngạc, kích động đến nỗi đứng cả lên, muốn thuyết phục Hồ Trân Trân từ bỏ ý định này.

Người ngăn cản hắn không phải là Hồ Trân Trân, mà là hiệu trưởng vẫn đang ngồi vững vàng ở bàn làm việc."Tiểu Chu, cậu quá kích động, cô Hồ ý tưởng này là một chuyện tốt.”

Chủ nhiệm Chu dưới sự răn dạy của ông cũng bình tĩnh lại một chút, ngồi trở về ghế.

Lúc này hiệu trưởng mới cười tủm tỉm nói: "Thật đáng tiếc, nhưng tôi không thể hứa với cô vấn đề này.”"Tại sao?"

Hồ Trân Trân có chút khó hiểu.

Hiệu trưởng kiên nhẫn đưa ra lời giải thích: "Cô cũng biết trường chúng ta có rất nhiều phụ huynh giàu có, cũng có rất nhiều người quyên góp cho trường, nhưng về đồ ăn, tư nhân chúng tôi thật sự không thể tiếp nhận được. Nếu đứa trẻ nào xảy ra vấn đề thì rất khó giải quyết.”"Quan trọng là cần phải có một thương hiệu sữa lớn, nếu có chuyện gì xảy ra, chúng tôi có mục tiêu và bằng chứng cụ thể, có thể khởi kiện.”

Hồ Trân Trân lập tức hiểu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.