Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 12: Ăn xong còn đóng gói




Phương Hiểu sau khi ra ngoài, nhẹ nhàng thở ra, hung tợn trừng mắt liếc gã Chương Cẩm bên cạnh, kẻ vốn biết vâng lời."Không có mắt, xem ngươi làm chuyện tốt, kém chút nữa là để ta trở thành trò cười trong gia tộc rồi."

Chương Cẩm cúi đầu, nói: "Dạ, là thuộc hạ làm sai."

Phương Hiểu hừ lạnh một tiếng, "Phạt ngươi ba tháng bổng lộc, xuống dưới hảo hảo tỉnh lại đi."

Chương Cẩm kinh hãi, ngẩng đầu nhìn Phương Hiểu.

Ba tháng bổng lộc, cái này cần bao nhiêu linh thạch a.

Chương Cẩm đau lòng.

Phương Hiểu nhìn chằm chằm hắn, "Sao? Ngươi không phục?""Tiểu thư, ta...""Xuống dưới, ngươi không phục cũng phải cho ta nín nhịn."

Chương Cẩm bất đắc dĩ, chỉ có thể ấm ức rời đi.

Trong lòng hắn đối với Lữ Thiếu Khanh là hận đến tận xương tủy.

Khi đi ngang qua phòng Tạ Sùng, Chương Cẩm mắt đảo một vòng, nhẹ nhàng gõ cửa, "Ba vị công tử..."

Phương Hiểu đuổi Chương Cẩm đi rồi, xoa trán.

Tự nhủ: "Gã này đúng là không khiến người ta bớt lo.""Tửu lâu này chính là cơ nghiệp xoay người của ta, nếu như bị ngươi làm sụp đổ, giết ngươi cũng không hả giận."

Lúc này, nàng nhìn thấy Vương Nghiêu đi ra từ phòng bếp, liền gọi Vương Nghiêu tới."Vương Nghiêu, ngươi là đệ tử Lăng Tiêu phái, ngươi có hiểu rõ Lữ Thiếu Khanh sư huynh của các ngươi không?"

Vương Nghiêu nói: "Lão bản, ta đã đưa đồ ăn ngoài cho Lữ sư huynh không ít lần, coi như cũng có chút quen biết.""Nhưng nói hiểu rõ, ta không rõ lắm.""Lữ sư huynh là người rất khiêm tốn, rất ít khi xuất hiện trong môn phái, thậm chí có rất nhiều người chưa từng nghe đến Lữ sư huynh, hoặc là đã từng gặp mặt hắn."

Phương Hiểu ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại, những thân truyền đệ tử khác của Lăng Tiêu phái, nàng ít nhiều gì cũng có nghe qua.

Chỉ có chưa từng nghe đến Lữ Thiếu Khanh.

Xem ra đúng là rất khiêm tốn."Bất quá," Vương Nghiêu cung cấp cho Phương Hiểu một tình báo, "Lữ sư huynh rất thích tay nghề của Hồ đại thúc.""Hồ đại thúc? Là đầu bếp linh trù ta mới tuyển được Hồ Bính sao?"

Vương Nghiêu gật đầu, "Không sai, hôm nay hắn tới đây cũng là vì tay nghề của Hồ đại thúc mà thôi."

Phương Hiểu nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, "Xem ra ta đã tuyển đúng người rồi."

Vương Nghiêu nói: "Đây chẳng phải là trước đây lão bản keo kiệt, không chịu trả công cho Hồ đại thúc sao?""Lữ sư huynh cho hắn ý tưởng bán đồ ăn mang đi, hắn kiếm được món hời mà cũng không chịu trả công cho Hồ đại thúc."

Phương Hiểu kinh ngạc, "Ý tưởng bán đồ ăn mang đi là hắn nghĩ ra?"

Vương Nghiêu nói: "Đúng vậy, Lữ sư huynh nói làm như vậy thì hắn không cần xuống núi để ăn cơm.""Nhưng không rõ hôm nay vì sao lại xuống núi đến đây, hơn nữa còn gọi một bàn lớn."

Phương Hiểu trong lòng giật thót, "Một bàn lớn?""Dạ, ta vừa mới cùng Hồ đại thúc đối menu xong."

Phương Hiểu vội nói: "Đưa menu cho ta xem thử..."

Trong phòng.

Tiêu Y nhìn đồ ăn không ngừng được dọn lên, há hốc mồm.

Nàng khóc không ra nước mắt nhìn sang Lữ Thiếu Khanh, "Nhị sư huynh, ngươi gọi nhiều như vậy?"

Lúc vừa gọi món ăn, Tiêu Y chỉ chọn hai món, còn lại đều do Lữ Thiếu Khanh gọi.

Lữ Thiếu Khanh nói: "Đã nói với ngươi rồi mà, sư huynh ta rất háu ăn."

Tiêu Y nói: "Nhưng mà, sư huynh, ta không có đủ linh thạch."

Lữ Thiếu Khanh nói: "Ngươi không nghe thấy lão bản nói sao? Bữa cơm này miễn phí."

Tiêu Y mới phản ứng lại, lập tức tươi rói mặt mày, "Vẫn là nhị sư huynh lợi hại nhất.""Đúng không, đi theo nhị sư huynh ta sẽ được ăn ngon uống đã.""Mau ăn đi, ăn no rồi trở về, hảo hảo tu luyện."

Tiêu Y nghiêm túc gật đầu, "Nhị sư huynh yên tâm, ta sẽ không lười biếng đâu.""Có đại sư huynh ở đó, ngươi muốn lười biếng cũng vô ích.""Ý ta là, ngươi tranh thủ thời gian mạnh lên cho ta, sau này nếu gặp phải có kẻ tới cửa gây sự, ngươi ra mặt thu dọn bọn chúng."

Tiêu Y kinh ngạc, cảm tình đây mới là lý do để ngươi muốn ta cố gắng tu luyện sao?

Tiêu Y vừa ăn vừa hỏi: "Nhị sư huynh, vì sao huynh không ứng chiến a?""Bọn chúng còn ức hiếp đến tận cửa rồi."

Lữ Thiếu Khanh nói: "Ngươi ngốc à, đánh với bọn chúng có lợi gì?""Để dành chút sức còn ăn cơm ngon hơn không?""Chuyện chém chém giết giết để cho đại sư huynh lo là được."

Tiêu Y nghi hoặc nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh: "Nhị sư huynh, huynh có thể cho ta biết, thực lực của huynh mạnh cỡ nào không?"

Lữ Thiếu Khanh tùy tiện nói: "Đại sư huynh không làm gì được ta, ta có thể một tay đánh ngươi khóc."

Kế Ngôn không làm gì được Lữ Thiếu Khanh.

Câu này đã có trọng lượng ghê gớm.

Nhưng phía sau câu nói kia Tiêu Y không vui rồi."Ta vậy mà không tin!""Nhị sư huynh, huynh nói cho ta nghe chút đi..."

Tiêu Y bắt đầu nũng nịu làm nũng.

Lữ Thiếu Khanh làm lơ, một cái đùi gà nhét vào miệng Tiêu Y, "Ăn đi, bớt nói nhảm..."

Ăn uống no đủ rồi, Lữ Thiếu Khanh xoa bụng, thở dài một hơi.

Tiêu Y cũng sờ bụng phình to, nói: "Ăn không nổi nữa rồi."

Tiểu Hồng thì không bay lên nổi, nằm dài trên bàn, bụng tròn vo, mắt nhỏ tràn đầy vẻ thỏa mãn.

Lữ Thiếu Khanh gọi: "Vương Nghiêu, mang thực đơn tới."

Tiêu Y kinh ngạc, "Nhị sư huynh, huynh còn có thể ăn nữa?"

Lữ Thiếu Khanh nói: "Đem gói lại mang đi, sư phụ cùng đại sư huynh không cần ăn sao?""Dù sao thì cũng không tốn tiền mà..."

Phương Hiểu nhìn Lữ Thiếu Khanh mang Tiêu Y rời quán rượu chậm rãi ung dung.

Răng hàm đều sắp cắn nát."Khốn kiếp, như vậy mà kêu điểm ít đồ à?"

Phương Hiểu muốn khóc.

Phương Hiểu đã đánh giá thấp sự vô sỉ của Lữ Thiếu Khanh."Ngươi là heo chắc, một bữa mà ăn hết của ta hơn năm ngàn mai linh thạch, đây là cả một ngày thu nhập của ta đấy."

Càng làm cho Phương Hiểu nghiến răng nghiến lợi là, ăn hơn năm ngàn mai linh thạch hạ phẩm còn chưa tính, còn gói mang đi thêm một phần lớn nữa.

Hôm nay nàng tổn thất chừng một vạn linh thạch.

Phương Hiểu ôm ngực.

Đau lòng quá đi mất.

Đều là do Chương Cẩm cái tên không biết điều kia.

Phương Hiểu lửa giận trong lòng bắt đầu bốc lên.

Nếu không phải do Chương Cẩm lắm chuyện, đắc tội Lữ Thiếu Khanh, nàng sẽ có tổn thất này sao?"Chương Cẩm đâu? Kêu hắn tới gặp ta."

Phương Hiểu nghiến răng."Tiểu thư!"

Chương Cẩm đến gặp Phương Hiểu.

Vừa thấy Chương Cẩm, Phương Hiểu liền giận không chỗ xả, ôm ngực."Hừ, lại phạt thêm một tháng bổng lộc của ngươi nữa."

Chương Cẩm ngạc nhiên, "Tiểu thư, là, tại sao?"

Phương Hiểu không vui nói: "Vì sao? Chỉ vì hôm nay ngươi gây rắc rối cho ta."

Lúc này, trên lầu hai, Phương Hiểu để ý thấy Trương Chính một mình rời khỏi Tụ Tiên lâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.