Theo Phương Hiểu, Lữ Thiếu Khanh chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ có điều, cái tên kia.
Nghĩ đến mấy lần giao thiệp với Lữ Thiếu Khanh.
Phương Hiểu lại không khỏi nhức đầu.
Một kẻ vô sỉ, không biết da mặt là gì, nghĩ thôi đã thấy nhức đầu rồi.
Mấu chốt hơn là, thực lực của gã này lại rất mạnh.
Cho dù muốn đánh cho hắn một trận cũng không làm được.
Phương Hiểu nhìn người em họ trước mặt.
Tuy là đại đệ tử của Song Nguyệt Cốc.
Trong giới tu luyện Tề Châu, không ai dám bất kính với nàng.
Thêm vào dung mạo xinh đẹp, nàng được ca tụng là đệ nhất mỹ nhân Tề Châu.
Bất kể đi đến đâu, nàng đều là người được mọi người vây quanh ngưỡng mộ.
Kế Ngôn là người tình trong mộng của các cô gái mới lớn ở Tề Châu.
Vậy thì Hạ Ngữ chính là người tình trong mộng của tất cả nam giới ở Tề Châu.
Ngay cả những châu khác cũng có không ít người hâm mộ nàng.
Chỉ có điều!
Phương Hiểu không cho rằng Hạ Ngữ như vậy có thể chiếm được lợi thế trước mặt Lữ Thiếu Khanh.
Phương Hiểu cũng không cho rằng Lữ Thiếu Khanh sẽ quan tâm đến thân phận địa vị của Hạ Ngữ.
Về phần vẻ đẹp, chắc cũng sẽ chẳng thèm nhìn.
Nàng Phương Hiểu cũng coi như một mỹ nữ, nhưng vẫn bị Lữ Thiếu Khanh phớt lờ.
Thấy Phương Hiểu vẻ mặt đắn đo suy nghĩ, Hạ Ngữ tò mò, "Hiểu tỷ tỷ, có vấn đề gì sao?"
Phương Hiểu nói, "Người này thực lực thì có, không biết hắn có chịu đồng ý không thôi.""Không chịu sao?"
Biện Nhu Nhu không tin, "Sư tỷ là người thế nào chứ? Ai mà không nể mặt mũi?"
Đạo lý thì là như vậy.
Là đại đệ tử của Song Nguyệt Cốc, lại là đệ nhất mỹ nhân Tề Châu.
Ai cũng sẽ nể mặt vài phần.
Phương Hiểu cười khổ nói, "Ta cũng không biết nữa, nhưng mà người này. . ."
Phương Hiểu không biết phải hình dung như thế nào.
Vô sỉ?
Mặt dày mày dạn?
Mặc dù nàng cảm thấy như vậy, nhưng bảo nàng sau lưng bàn tán người khác thì nàng không làm được.
Cuối cùng, nàng chỉ có thể nói, "Nói chung hắn là một người rất khó tiếp cận."
Càng nghĩ chỉ có thể dùng từ khó tiếp cận để hình dung."Là đàn ông à?"
Biện Nhu Nhu hỏi.
Phương Hiểu gật đầu.
Biện Nhu Nhu lập tức xem nhẹ, "Càng không cần lo lắng, có sư tỷ ở đây, làm gì có người đàn ông nào không nể mặt mũi."
Phương Hiểu cười khổ một tiếng.
Nàng không cho rằng Lữ Thiếu Khanh sẽ nể mặt Hạ Ngữ.
Lữ Thiếu Khanh là người đặc biệt nhất mà nàng từng gặp.
Khiến nàng cảm thấy ngay cả mặt mũi của Hạ Ngữ cũng không có tác dụng.
Hạ Ngữ nói, "Hiểu tỷ tỷ, người này thực lực mạnh lắm sao?"
Phương Hiểu gật đầu, "Rất mạnh, theo ta thấy, không hề yếu hơn Ngữ muội muội đâu."
Lời đánh giá này xem như rất cao rồi.
Vẻ mặt của Hạ Ngữ cũng trở nên nghiêm túc hơn đôi chút.
Hạ Ngữ cũng không phải là người chỉ coi trọng hình thức, nàng là đại diện cho thế hệ trẻ của Song Nguyệt Cốc.
Nàng cùng Kế Ngôn, Trương Tòng Long được người đời xưng là ba người mạnh nhất Tề Châu.
Kế Ngôn không cần bàn cãi xếp số một.
Vị trí thứ hai vẫn chưa có kết luận, Hạ Ngữ chính là người cạnh tranh mạnh mẽ nhất.
Bây giờ Phương Hiểu lại nói thực lực của người kia không hề yếu hơn Hạ Ngữ.
Sao có thể không khiến Hạ Ngữ và Biện Nhu Nhu kinh ngạc cho được.
Biện Nhu Nhu không tin, "Không phải chứ? Ý ngươi là Trương Tòng Long sao?"
Phương Hiểu nói, "Đương nhiên không phải hắn."
Biện Nhu Nhu lại nói, "Chẳng lẽ là Kế Ngôn công tử?""Nhưng người tu vi Nguyên Anh cảnh thì không vào được bí cảnh mà."
Người có cảnh giới Nguyên Anh mà vào bí cảnh sẽ khiến không gian bí cảnh không chịu nổi mà sụp đổ.
Nếu Kế Ngôn vẫn chưa tiến vào Nguyên Anh cảnh giới, Hạ Ngữ sẽ cho người mời hắn tới giúp rồi.
Hạ Ngữ khẳng định nói, "Không phải Kế Ngôn công tử!""Nếu là Kế Ngôn công tử, Hiểu tỷ tỷ sẽ không nói thực lực không yếu hơn ta."
Khi Kế Ngôn chưa tiến vào cảnh giới Nguyên Anh, thực lực đã mạnh hơn Hạ Ngữ rồi.
Phương Hiểu nói, "Không phải Kế Ngôn công tử, nhưng lại có quan hệ lớn lao với Kế Ngôn công tử.""Hắn là sư đệ của Kế Ngôn công tử, đệ tử thân truyền của Thiên Ngự Phong thuộc Lăng Tiêu phái.""Lữ Thiếu Khanh công tử.""Lữ Thiếu Khanh?"
Hạ Ngữ cùng Biện Nhu Nhu nhìn nhau.
Biện Nhu Nhu liền nói, "Kế Ngôn công tử còn có một sư đệ sao?"
Lữ Thiếu Khanh quá vô danh, sống kín đáo nên người ngoài không ai biết đến hắn.
Nhưng cũng không thể không nói ánh hào quang của Kế Ngôn quá rực rỡ, che khuất những người xung quanh.
Phương Hiểu gật đầu nói, "Không sai, ta cũng sau khi đến đây mới biết được, ngẫu nhiên phát hiện Kế Ngôn công tử còn có một sư đệ và một sư muội."
Biện Nhu Nhu càng kinh ngạc hơn, "Còn có sư muội?"
Phương Hiểu nói, "Sư muội tên là Tiêu Y, quan hệ của ta với nàng không tệ.""Là đệ tử mới được sư phụ của Kế Ngôn công tử nhận."
Biện Nhu Nhu nói, "Sao tới giờ vẫn chưa từng nghe nói đến?""Chắc là thực lực của sư đệ hắn chẳng ra sao, nên không có tiếng tăm gì?"
Phương Hiểu lắc đầu, "Lữ công tử thực lực rất mạnh, thật sự rất mạnh."
Nhớ tới đêm đó, kiếm ý kinh khủng kia, cùng thanh trường kiếm lướt qua đầu mình.
Trong lòng Phương Hiểu không khỏi run rẩy.
Nàng nói, "Hắn cũng lĩnh ngộ kiếm ý.""Cái gì?"
Hạ Ngữ và Biện Nhu Nhu lại một lần nữa kinh ngạc.
Trong thế hệ trẻ, người được nghe nói lĩnh ngộ kiếm ý chỉ có Kế Ngôn.
Ngoài ra, chưa từng nghe nói có người trẻ nào khác lĩnh ngộ được kiếm ý.
Ngay cả Hạ Ngữ nàng cũng không lĩnh ngộ được kiếm ý.
Trong mắt Hạ Ngữ lộ ra vẻ hứng thú, "Hiểu tỷ tỷ, ngươi nói thật sao?"
Biện Nhu Nhu nói, "Có phải là Hiểu tỷ tỷ đang nói dối không?""Còn có người có thiên phú như vậy?"
Phương Hiểu nói, "Ta lừa các ngươi thì có lợi gì?"
Lúc này kể lại chuyện đêm đó.
Chuyện này ban đầu định là giữ làm bí mật của riêng mình.
Nhưng khi đối diện với em họ Hạ Ngữ, Phương Hiểu cảm thấy nói cũng chẳng sao.
Hơn nữa, cứ giữ mãi trong lòng, không tìm được ai chia sẻ, rất khó chịu.
Phương Hiểu sợ nín nhịn mãi sẽ sinh bệnh mất.
Sau khi nghe Phương Hiểu nói, Hạ Ngữ và Biện Nhu Nhu đều bị chấn động rất lớn.
Một kiếm giết ngay cao thủ Kết Đan cảnh, điều này kinh khủng biết bao.
Hạ Ngữ trầm mặc một lúc lâu, rồi mới nói, "Không ngờ Lăng Tiêu phái lại có nhân tài như vậy.""Quả không hổ là sư đệ của Kế Ngôn công tử, không hề kém cạnh so với Kế Ngôn công tử.""Nếu như hắn thật sự lợi hại như Hiểu tỷ tỷ nói, chỉ cần mời hắn ra tay là đủ rồi."
Lĩnh ngộ kiếm ý trước khi đạt Nguyên Anh cảnh và lĩnh ngộ kiếm ý sau khi đạt Nguyên Anh cảnh không giống nhau.
Lĩnh ngộ kiếm ý trước khi đạt Nguyên Anh cảnh thì tuyệt đối là thiên tài xuất chúng.
Sau khi vào Nguyên Anh cảnh giới, hiểu rõ đạo lý hơn, lĩnh ngộ kiếm ý dễ như trở bàn tay, giống như uống nước, không có gì đáng để khoe khoang cả.
Sau đó, Hạ Ngữ lộ vẻ hồi ức trên mặt.
Nàng nói, "Trước đây, khi ta giao thủ với Kế Ngôn công tử, ta đã thua dưới tay hắn, ta từng nói với hắn rằng hắn là người trẻ tuổi đứng đầu Tề Châu.""Nhưng Kế Ngôn công tử lại lắc đầu và nói một câu, tính cả gã kia cũng không phải.""Gã kia?"
Biện Nhu Nhu và Phương Hiểu kinh ngạc, còn có chuyện này sao?
Hạ Ngữ nói, "Xem ra người mà Kế Ngôn công tử nói chính là sư đệ của hắn."
Biện Nhu Nhu nói, "Hắn lợi hại như vậy, vì sao phải ẩn mình?"
Phương Hiểu lắc đầu, nàng cũng rất muốn biết nguyên nhân.
Hạ Ngữ lại nói, "Có người một lòng theo đuổi đạo, không màng danh lợi, có gì kỳ lạ đâu chứ?"
Đôi lông mày của Hạ Ngữ hơi nhíu lại, trán hơi nghiêng, dường như đang suy tư điều gì.
Một lát sau, Hạ Ngữ nói với Phương Hiểu, "Xem ra chúng ta nên đích thân đến bái phỏng một chuyến."
Trong lòng Hạ Ngữ đối với Lữ Thiếu Khanh mà Phương Hiểu nói đến vô cùng tò mò, nàng muốn biết rốt cuộc Lữ Thiếu Khanh trong lời Phương Hiểu trên hội Thiên Ngự phong rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại.
