"Thiên hạ vô bất tán chi diên"
— Dưới gầm trời này, không có bữa tiệc nào không tàn.

Cảm tạ các vị đã cùng chúng tôi đi qua những thế giới tu tiên trùng trùng kiếp số, những mối tình ngôn tình day dứt, những giang hồ máu lửa. Cảm tạ vì đã coi nơi đây như một góc nhỏ thân thuộc trong cuộc đời bận rộn của các bạn.

Mỗi câu chuyện đều có hồi kết. Chúng tôi chọn dừng lại khi vẫn còn đầy đủ ký ức đẹp về cộng đồng này — để mai sau khi nhớ về, vẫn là một dư vị ấm áp.

Thành viên còn quyền lợi vui lòng liên hệ fanpage để được hỗ trợ: facebook.com/www.truyendich.vn

Mong các bạn vẫn tiếp tục yêu sách, yêu chữ, và yêu những câu chuyện — dù ở bất cứ nơi đâu.


Hữu duyên tự hữu tái phùng kỳ.
SƯ PHỤ MỜI TÔI RA TÙ KHÔNG NGỜ LẠI VÔ ĐỊCH RỒI

Chương 58: C57: Ông dám nói là không có




"Tôi còn chưa tính với cậu chuyện giết con trai đâu, mà bây giờ cậu lại tới nhà họ Hà giương oai, chẳng lẽ cậu thật sự nghĩ là nhà họ Hà không dám động tới cậu sao?”Hà Thư Hoa giận không kìm được, nói.

||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||Lý Trạch Vũ khinh thường cười một tiếng, khinh miệt nói: "Đúng thế, tôi coi nhà họ Hà của ông như quả hồng mềm đấy, có thể được bản thiếu nhào nặn, ông có thể làm gì được tôi?"Lời này suýt thì khiến cha con Hà Thư Hoa tức chết."Lý thiếu gia, tôi muốn biết nhà họ Hà chúng tôi có từng đắc tội cậu không?"Hà Thư Hoa cố nén tức giận hỏi."Ông dám nói là không có?"Lý Trạch Vũ bỗng cao giọng, nói: "Tôi đây chưa từng ỷ thế hp người, nhưng...

Không gây chuyện không có nghĩa là sợ phiền phức, nhà họ Hà các người lặp đi lặp lại, nhiều lần giãm lên trên đầu ông đây, nếu hôm nay không cho các người một bài học, thì người ta sẽ tưởng rằng ông đây là thứ hèn nhát đấy.

Khi nghe thấy lời này, Hà Thư Hoa mê mang không hiểu gì.

Rõ ràng là hẳn giết con trai mình trước, còn muốn “Bắt chẹt” ba mươi tỷ, hiện tại lại còn muốn trả đũa!

Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng khó hiểu của đối phương, Lý Trạch Vũ muốn để bọn họ chết được rõ ràng.“Thứ nhất, các người bắt nạt anh em của tôi!""Thứ hai..."Nghe những lời hùng hồn của hắn, Hà Thư Hoa mới biết hoá ra nguyên nhân ban đầu là do con rể và cháu trai ông ta xả giận không thành công.

Giờ này khắc này, ông ta hận không thể tự tay đập chết hai kẻ nghiệt súc kial"Lý thiếu gia, nhà họ Hà chúng tôi bằng lòng đưa cho cậu ba mươi tỷ tiền đền bù, cầu xin cậu rủ lòng từ bi, thả cho nhà họ Hà chúng tôi một con ngựa!"Hà Thư Hoa cố hết sức tỏ thái độ khiêm nhường.

Tuy nói con thỏ nóng nảy sẽ cần người, chó cùng rứt giậu cũng biết nhảy tường, nhưng không phải vạn bất đắc dĩ thì ông†a thật sự không muốn phát sinh xung đột với nhà họ Lý."Muộn rồi!

Đã dám ám sát ông đây thì các người liền phải giác ngộ nhận lấy cái chết!"Lý Trạch Vũ nhún vai, dáng vẻ không thể thương lượng.

Hà Thư Hoa nhíu mày, âm thầm hoài nghi Thập Tuyệt Môn đã khai ra bọn họ!

Không nên như vậy!

Dù sao thì độ tin cậy của Thập Tuyệt Môn là rõ như ban ngày!

Nghĩ đến đây, Hà Thư Hoa giả vờ ngốc nghếch nói: "Tôi không hiểu Lý thiếu gia có ý gì?""Mẹ nó, xem ra các người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.""Người của Thập Tuyệt Môn đã nói cho bản thiếu gia, chính là nhà họ Hà các người đã mời bọn họ ra tay ám sát bản thiếu..."Không có khả năng!"Lý Trạch Vũ chưa nói xong, Hà Vân Long đã vội nhảy ra phủ nhận, nói: "Người của Thập Tuyệt Môn coi trọng chữ tín nhất, bọn họ không thể khai chúng ta ra!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.