Chuyện này... đúng là khiến Quyển Tiểu Liêm không biết phải "nhổ nước bọt" thế nào.
Đúng là người xui xẻo thì uống nước lạnh cũng ê răng, còn người may mắn thì như hiện tại, chỉ ngồi ở Lưu Sa hà thôi cũng có ba ngàn Kim Đan vào túi.
Quyển Tiểu Liêm nhìn ba người Na Tra, cười nói: "Các ngươi đúng là phát điên rồi."
"Bất quá, Lão Long Vương cũng thật là hung ác."
Na Tra nhìn Quyển Tiểu Liêm, trong lòng nghĩ: "Muốn nói mỗi người chia ba ngàn, có vẻ như không ổn.""Bây giờ tiền bối Hà Thần sao chép, chẳng lẽ không phải đều phải bỏ ra vốn liếng à?""Vậy cuối cùng chúng ta cũng chỉ có tám ngàn, mỗi người hai ngàn, nhưng mà hai ngàn cũng không ít, coi như thỏa mãn rồi."
Quyển Tiểu Liêm nhìn Na Tra, ngẫm nghĩ rồi nói: "Chuyện này để sau hãy nói, ba người các ngươi theo ta vào phòng trong."
Ba người Na Tra nghe Quyển Tiểu Liêm nói vậy, cũng không hỏi nhiều, liền cùng hắn vào trong nhà gỗ.
Vào trong nhà gỗ.
Quyển Tiểu Liêm trực tiếp dùng thần thông, bày ra một tầng kết giới, rồi mở miệng nói: "Đưa bốn ngàn Kim Đan kia cho ta đi, một mình ta sẽ chia cho các ngươi ba ngàn, đến lúc đó ta tìm cơ hội sao chép với Hà Thần, không cần phải tốn tiền vốn.""Ừm...
Chuyện này các ngươi nhớ kỹ phải giữ kín bí mật."
Na Tra vừa nghe Quyển Tiểu Liêm nói vậy, lập tức mở to hai mắt nhìn, kinh ngạc nhìn Quyển Tiểu Liêm.
Cứ thắc mắc tại sao mình đi theo Quyển Tiểu Liêm, lần nào sao chép cũng đều thuận lợi như vậy, người khác muốn tìm thật lâu, còn không sao chép ra được pháp bảo lợi hại và tài nguyên.
Hóa ra là có "quan hệ hộ" a!
Như vậy thì ba huynh đệ Na Tra vui vẻ rồi.
Mỗi người ba ngàn Kim Đan cơ mà!
Thế nhưng.
Quyển Tiểu Liêm còn vui hơn, chia ba ngàn thực tế chỉ có một ngàn, mà bây giờ có thể dùng trực tiếp bốn ngàn.
Bốn ngàn này, thêm hai đợt "đại mãn quán" phản sáo lộ, với cả thao tác "phản sáo lộ" Ngân Thạch Hầu sau đó, sẽ thành một vạn một ngàn Kim Đan.
Trước đó giúp đám tiên sao chép, kiếm hơn chín ngàn.
Đó là chưa tính những phần thưởng nhỏ nhặt của "phản sáo lộ", số Kim Đan đã lên đến hai vạn.
Mà trên người Quyển Tiểu Liêm, những thứ không thể dùng như vàng bạc Kim Đan, cũng đã có gần ba vạn.
Còn có không ít Bàn Đào, Nhân Sâm Quả và Cửu Chuyển Đại Hoàn Đan, thật sự rất kích thích.
Theo cái tiết tấu này.
Với tài nguyên đủ đầy như vậy, nếu như mình không mở cõi trời, thành thánh nhân, thì thật có lỗi với Quan Âm Bồ Tát.
Quan Âm:???
Vừa đúng lúc có kết giới che chắn, Quyển Tiểu Liêm lấy ra sáu quả Nhân Sâm vàng bạc, chia cho ba người Na Tra nói: "Đây cũng là bí mật.""Mỗi người hai quả, ăn xong rồi hãy ra ngoài, đừng nói cho người khác biết nhé!"
Ôi trời ơi!
Na Tra lúc này càng nhìn Quyển Tiểu Liêm càng thấy đây là một cậu chàng bảo bối.
Vậy mà đến Nhân Sâm Quả cũng có.
Thật là...
Bởi vì cái gọi là: "Trăng cong cong soi chín châu, nhà vui vẻ, nhà sầu lo."
Người khác thì ta không biết, riêng Quan Âm là thật sự sầu lo.
Quyển Tiểu Liêm và đám Na Tra vô cùng vui vẻ, lại mở tiệc Bàn Đào và Đan Nguyên linh đình, thoải mái hưởng thụ.
Ăn ngon uống tốt!
Còn Quan Âm.
Một mạch từ Tây Ngưu Hạ Châu chạy về Đông Hải.
Long cung Đông Hải.
Quan Âm vừa chạy đến, nhìn cây Định Hải Thần Châm đặt ở đại điện, mặt cứng đờ hỏi: "Đây lại là chuyện gì nữa vậy?"
Bốn người Ngao Quảng nhìn nhau, rồi trả lời: "Chúng tôi cũng không biết.""Vốn dĩ chúng tôi bị ba người Na Tra áp chế, bảo phải bồi thường cho bọn chúng.""Sau đó huynh đệ Linh Minh Thạch Hầu liền đè Ngưu Ma Vương tới, nói Ngưu Ma Vương có hành vi của kẻ cường đạo, bọn họ xem thường những kẻ làm bạn như vậy.""Chúng tôi nói cái Định Hải Thần Châm này xem như thưởng đưa cho bọn chúng, vậy mà ba đứa chúng nó lại nhất quyết không cần, Ngưu Ma Vương cũng tức đến sụp đổ, giờ đã về Tây Ngưu Hạ Châu.""Trước khi đi có để lại lời rằng, hắn đã tuyệt vọng buông xuôi, muốn chém giết muốn xẻ thịt tùy Bồ Tát, ý là vậy đó...""Hủy diệt đi, ta mệt mỏi rồi."
Quan Âm nghe xong thì vô cùng ngơ ngác!
Ngưu Ma Vương cướp bảo vật Long Cung Đông Hải, mang đi tặng cho huynh đệ Linh Minh Thạch Hầu, huynh đệ Linh Minh Thạch Hầu không những không nhận, mà còn trực tiếp đưa cả người lẫn bảo về Đông Hải.
Cái ba tên Thạch Hầu này, có phải bị cái bệnh gì trong đầu rồi không?
Còn nữa là nói, cây Định Hải Thần Châm này coi như triệt để không thể đến tay huynh đệ Linh Minh Thạch Hầu rồi.
Ta oanh!
Quan Âm nghĩ đến đây thì tức giận, nàng vì giành lại Định Hải Thần Châm ở Lưu Sa hà, đã phải đơn đấu với bốn người Quyển Tiểu Liêm đấy!
Bận bịu bao nhiêu việc.
Vậy mà huynh đệ Linh Minh Thạch Hầu không thèm, đưa đến tận cửa còn không cần, lại còn trả về.
Rốt cuộc là cái kiểu không làm người gì đây hả!
Ngao Quảng nhìn thấy Quan Âm đang sững sờ tại chỗ, bèn lên tiếng: "Bồ Tát, vậy cái Định Hải Thần Châm này bây giờ nên làm thế nào?""Hay là chúng ta cứ ném thẳng ra cửa động Thủy Liêm, ta không tin bọn chúng có thể trả lại lần nữa."
Tây Hải Long Vương nghe xong thì mạnh mẽ gật đầu: "Ý hay đó đại ca!""Mặc kệ bọn chúng muốn hay không, cứ ném đến cửa động Thủy Liêm, nếu nó dám trả lại, thì chúng ta lại ném tiếp đến cửa động Thủy Liêm."
Nói xong, Tây Hải Long Vương nhìn Quan Âm nói: "Đương nhiên, Bồ Tát chuyện này ngươi phải trông coi một chút, đừng để ba Linh Minh Thạch Hầu bị ép quá, bọn chúng sẽ lật tung cả Long Cung lên mất."
Trong lòng Quan Âm đang suy nghĩ về những chuyện kinh thiên động địa, vì sự việc thất bại hai lần này, nàng muốn cân nhắc lại một số chuyện.
Giờ nghe Tây Hải Long Vương đề nghị, bèn chợt lóe lên ý nghĩ: "Đây là một ý kiến hay đó!""Nếu có thể khiến cho chúng bị ép quá, khiến chúng gây họa, thì lại là một chuyện đại hảo."
Được rồi!
Thấy Quan Âm ủng hộ như vậy, Ngao Quảng trực tiếp tự mình ra tay, ném cả ba cây Định Hải Thần Châm đến cửa động Thủy Liêm.
Ngươi muốn hay không.
Ngươi không muốn, thì ném trước cửa hang nhà ngươi.
Nói về động Thủy Liêm.
Lúc này Mười Lạnh Ngưu Ma Vương, với Đại Thoại Ngưu Ma Vương đều đang ở cửa động Thủy Liêm, nhưng mà vẫn chưa đi vào.
Không phải vì bọn họ sợ, mà là trong lòng hai người đang rất xoắn xuýt, xoắn xuýt việc Địa Phủ câu hồn, có nên nói với huynh đệ Linh Minh Thạch Hầu hay không.
Nếu như nói.
Thì cùng Quan Âm triệt để không đội trời chung.
Nếu không nói.
Quan Âm đã muốn giết hắn, tam giới khắp nơi cũng không có chỗ đi, xem như là chắc chắn phải chết.
Đại Thoại Ngưu Ma Vương nghiến răng một cái, nói: "Không quản nữa.""Ta muốn nói chuyện này với ba tên hầu tử kia, thẳng thắn với bọn chúng.""Ta muốn gia nhập với bọn chúng, xem bọn chúng có muốn nhận ta hay không."
Mười Lạnh Ngưu Ma Vương có chút lo lắng nói: "Chuyện này nếu như ngươi nói ra, vậy thì ngươi có thể là thực sự không đội trời chung với Quan Âm.""À đúng rồi, Quan Âm là người Linh Sơn, địch nhân của ngươi lại thêm nhiều."
Đại Thoại Ngưu Ma Vương nhìn nàng trả lời: "Đằng nào cũng là một con đường chết, dù ta không nói, ả kia cũng sẽ không tha cho ta.""Tuy rằng lúc ấy ta trả thù bọn hắn, nhưng cũng do trời xui đất khiến đánh thức bọn hắn, tâm thì xấu, nhưng việc ta làm lại tốt.""Mặc kệ bọn hắn có nhận ta hay không, ta đều muốn nói cho bọn họ biết chuyện Quan Âm nhờ Địa Phủ câu hồn, chết thì chết, ta cũng không để cho ả ta yên."
Mười Lạnh Ngưu Ma Vương khẽ gật đầu, trầm mặc một chút, cũng không có gì để nói.
Đại Thoại Ngưu Ma Vương hiện tại đã bị buộc lên Lương Sơn rồi.
