Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Hào Cữu Cữu: Bắt Đầu Mang Mười Cái Cháu Ngoại Đi Dạo Siêu Thị

Chương 5: Phong phú ban thưởng! Quá sung sướng! (cầu nguyệt phiếu, cầu cất giữ




"Nghe đây cho ta! Hôm nay các ngươi cứ lấy, thích cái gì thì cầm cái đó, cậu tính tiền là được!" Lạc Phong hoàn toàn không có chút gánh nặng nào trong lòng.

Cưng chiều cháu gái liền có ban thưởng.

Nhất định phải mua thật nhiều mới được."Trời ạ? Tùy tiện cầm ư? Cái này...""Thật hay giả vậy? Người trẻ tuổi kia khẩu khí lớn thế?""Đi theo sau xem thế nào!"

Đương nhiên.

Mấy bà cô ngay từ đầu đã kinh ngạc khi thấy Lạc Phong dẫn nhiều cháu gái đi mua sắm như vậy.

Chuyện này đã rất kinh ngạc rồi.

Nhưng điều kinh ngạc nhất là? Còn tùy tiện cầm?

Rốt cuộc là phải hào phóng đến mức nào đây?"Tiên sinh, những người này...đều là cháu gái cả sao?" Nhân viên siêu thị lúc này nhìn thấy đội quân cháu gái như thế thì giật mình."Ừ ừ, đều là, nhưng mà đằng sau vẫn còn vài đứa nữa đấy!" Lạc Phong cười nói, chẳng phải phải xếp hàng sao? Chắc chắn còn nữa chứ."(#`O′) ơ! Cái này..."

Nhân viên phục vụ nghe đến đây chỉ biết há hốc mồm.

Bây giờ mới ngó lại nhìn, phía sau xếp hàng đều tràn vào.

Nhìn lên thì thấy, khoảng chừng 16 đứa đấy?"16 đứa cháu gái này? Tất cả đều muốn mang đến siêu thị mua sắm? Cậu này gánh nổi sao?"

Phải biết.

Con gái là loài sinh vật.

Một khi đã không hiểu chuyện.

Thấy đồ ăn vặt thích là lấy ngay.

Giá cả các cô bé chẳng thèm nghĩ đến.

Cậu này một lát nữa chắc phải "đại xuất huyết" mất?"Tiên sinh, anh thật hạnh phúc đấy! Nhưng mà áp lực chắc cũng lớn lắm nhỉ? Nhà tôi chỉ có bốn năm đứa cháu ngoại thôi, mà lì xì mỗi đứa Tết cũng hết cả ngàn bạc! Muốn bằng một tháng lương của tôi rồi! Tôi còn sợ đến Tết nữa là! Sợ thì sợ vậy, nhưng mà tôi vẫn thương bọn nó, ha ha!" Nhân viên phục vụ cười khổ nói, "Đương nhiên là cũng sợ bọn nó đến nhà tôi.""Đúng vậy đó, mười sáu đứa nhóc này, đừng thấy bé mà coi thường, sức ăn của tụi nó khiếp lắm, một ngày ăn hết 16 cân gạo, 8 cân thịt, trứng gà thì 20 quả!" Lạc Phong cười nói, "Đặc biệt là tối còn đòi ăn khuya, ban ngày lại còn đòi đi công viên chơi, tính ra mỗi ngày phải tốn hết hơn ba ngàn tệ! Mấy cái tổ tông nhỏ này, xài hết một vạn tệ hạn mức tiêu xài của ta rồi đấy!""Tôi nói ông bạn à, ông thật là có phúc đấy! Tôi mà có nhiều cháu gái thế này, một ngày tiêu một vạn cũng đáng." Người vừa lên tiếng là một bà mập trông rất giàu có, bởi vì lúc trước quá tập trung kiếm tiền mà đắc tội với người nhà, bà cơ bản chẳng còn người thân nào lui tới, giờ đây chỉ có thể đứng mà thèm muốn.

Rất nhanh.

Đội quân cháu gái.

Đã tràn vào khu kệ hàng của siêu thị.

Cứ như bầy sói con xông vào bầy cừu.

Chạy loạn xạ hết cả lên.

Vừa chạy vừa tranh nhau cầm đồ.

Chỉ chốc lát sau.

Xe đẩy nhỏ của Na Na đã chiến thắng trở về, cô bé đẩy xe tới, cười hì hì nói: "Cậu ơi, xe của con đầy rồi! Cho con thêm một cái xe mua sắm nữa được không?"

Còn chưa đợi Lạc Phong trả lời.

Lại một cháu gái khác.

Với xe đầy ắp đồ ăn vặt chạy hết tốc lực tới."Cậu ơi! Xe của con cũng đầy rồi!""Con cũng vậy!""Cậu đã nói là tùy tiện mua mà! Mình lại mua thêm chút nữa đi?""Nhiều thế này, một lát nữa làm sao mang hết đây?" Lạc Phong không tiếc tiền, chỉ sợ quá nhiều không mang nổi."Không sao đâu cậu ơi, tụi con đều mang được!""Đúng đúng đúng! Được đó cậu!"

Nói đến việc làm thì các cô bé lười lắm.

Nhưng nếu là mang đồ ăn vặt thì.

Mấy chục cân các bé vẫn mang được.

Ha ha ha!"Anh bạn trẻ à, nhiều thế này thì quá rồi đấy? Áp lực của cậu chắc nặng lắm à! Chắc phải 'đại xuất huyết' rồi." Bà cô mập đang thèm thuồng Lạc Phong lên tiếng."Biết sao được, có chịu không nổi cũng phải gánh thôi! Ai bảo tôi là cậu đây?" Lạc Phong cười đáp.

Nhân viên phục vụ cũng cười đi ra, trêu ghẹo nói: "Đúng vậy đấy, cố mà trụ vững nhé, nếu không thì khóc nhè rồi lại mách mẹ tụi nó, cậu lại chờ đấy mà xem mấy chị của cậu 'xử' lý!""Ha ha ha! Không phải tôi nói đâu, anh bạn à, trẻ con bây giờ nghịch ngợm lắm, có lần hai đứa cháu gái của tôi không được mua đồ chơi, rõ ràng là nửa đêm túm tóc tôi! Tôi thực sự là hết cả hồn." Một ông chú khác, thấy cảnh này, cũng nhịn không được cười nói, "Anh nhìn tóc tôi này, mãi mà không mọc lại!"

Nhưng Lạc Phong không trả lời bọn họ, mà là nhìn mấy đứa cháu gái đã chất đầy xe, nói: "Xe đầy thì đổi, chỉ cần các cháu mang đi được, thì cứ tùy tiện mà cầm!""(⊙o⊙). . .""Ngọa Tào! Cậu này...""Mẹ nó hào phóng thế!""Có cậu như này, có cho tôi một người được không?"

Lạc Phong quá hào phóng.

Khiến cho những người đi đường trong siêu thị không ngừng ngưỡng mộ.

Không những có phúc lớn như vậy.

Mà còn có năng lực tiêu tiền như thế.

Thật là tuyệt.

Khoảng 30 phút sau.

Mười sáu đứa cháu gái đang hăng say ở khu đồ ăn vặt trong siêu thị cuối cùng cũng "làm ồn" xong.

Xe nhỏ của các cô bé.

Chất đầy hai xe.

Có vài bé lớn hơn chút thì ngại ngùng, chỉ lấy một xe.

Còn những bé nhỏ, có biết ngại ngùng là gì đâu? Nhiều nhất thì một đứa mang hẳn ba xe đầy.

Đương nhiên.

Xe mua sắm này cũng là xe mua sắm dành cho trẻ em.

Không tính là quá lớn.

Nhưng số lượng vẫn rất lớn.

Rất nhanh.

Mười sáu cô bé, ở quầy thu ngân siêu thị, đã xếp thành một hàng dài.

Đương nhiên.

Còn có một thứ cũng rất dài.

Đó chính là mấy cái hóa đơn.

Dài tới 1,5 mét hơn đấy.

[ đinh! Chúc mừng kí chủ! Ngài dẫn theo cháu gái tới siêu thị mua sắm! Đồng thời còn tuyên bố tùy tiện cầm! Đặc biệt cưng chiều cháu gái! ] [ Lần này ban thưởng: 12 triệu nhân dân tệ! ] Lạc Phong vừa nghe tin này thì ngay lập tức.

Điện thoại đinh một tiếng báo tin đến.

Lạc Phong cầm lên xem xét.

Ngân hàng XX: Tài khoản đuôi số 9399 của quý khách ngày xx tháng xx ghi có (gửi tiết kiệm) 12.000.000 đồng, số dư hiện tại là 12.000.000,60 đồng.

Đúng vậy.

Lạc Phong vốn nghèo đến thế này.

Trong thẻ ngân hàng chỉ còn lại sáu hào."Hả? Phần thưởng rõ ràng là phong phú như vậy sao?"

Lạc Phong ngạc nhiên đôi chút.

Xem ra sau này phải cưng chiều cháu gái nhiều hơn thôi.

Hệ thống này quá vô địch.

Vốn mình đã thích mấy đứa cháu gái này rồi.

Giờ còn thêm hệ thống này nữa.

Thật là ngủ gật gặp gối mà.

Lạc Phong cùng hệ thống đối thoại.

Bởi vì là tâm linh tương thông.

Nên chỉ diễn ra trong chớp mắt."Mọi người đóng gói xong hết chưa? Bây giờ cầm đồ ăn vặt của mình lên! Xuất phát nào!"

Đương nhiên.

Lần này trả tiền.

Cũng hết khoảng 12 ngàn tệ.

Tính ra mỗi đứa cháu gái, cầm hơn 500 tệ đồ ăn vặt.

Dù sao đồ ăn vặt trong siêu thị là rất đắt.

Mấy chị đều là người có tiền, con gái của các chị chắc chắn biết món nào vừa ngon vừa đắt tiền.

Nhưng mà Lạc Phong không hề biết.

Cảnh tượng hắn dẫn theo mười sáu cháu gái đi siêu thị mua sắm.

Đã bị chụp lại.

Mà còn đăng lên trên mạng.

Đoạn video ngắn có tiêu đề là: "Cậu ruột mạnh nhất vũ trụ!"

Đoạn video ngắn này.

Cũng rất nhanh chóng "gây bão".

Bên dưới có bảy, tám vạn bình luận. Lượt thích đã vượt quá 30 vạn.

Đủ các loại bình luận kỳ quái xuất hiện rất nhiều."Ôi trời ơi! Nhiều cô bé dễ thương quá đi!""Toàn là tóc hai chùm hả? Còn mặc váy xòe nữa?""Mấy cô bé da trắng trẻo quá!""Thật là ghen tị với cậu này đấy! Đúng là có phúc quá đi!""Các anh ơi, sao mấy anh còn ham muốn nữa? Muốn 16 đứa tiểu tổ tông này đều về nhà anh sao? Anh có gánh nổi không?""Đúng đó, cái hóa đơn của siêu thị dài tới 1,5 mét! Nghe đâu tiêu hết hơn một vạn rồi?""Tiền lương một tháng của tôi, cũng không đủ à!""Ha ha ha! Coi như dài cả 10 mét hóa đơn thì cũng phải mua, cháu với cậu ruột là thân nhau nhất đấy, không khéo buổi tối người ta còn lén cạo trọc đầu anh đấy!""Tôi năm nay mười tám tuổi! Bây giờ nhận cậu thì còn kịp không?""Ha ha ha! Em gái ơi, em xác định là em muốn nhận cậu đó hả? Không phải nhận cái khác à?"

Video ngắn "Cậu ruột mạnh nhất vũ trụ" của Lạc Phong.

Trên mạng càng lúc càng hot.

Rất nhanh chóng đã lọt vào top tìm kiếm trên Weibo.

Đương nhiên.

Đối với những chuyện này.

Lạc Phong hoàn toàn không quan tâm.

Mà ngược lại là bản thân thành thật cưng chiều cháu gái.

Mang cháu đến siêu thị mua sắm lần này thôi.

Mà đã có được 12 triệu tệ tiền thưởng rồi.

Trời biết.

Sau này tiếp tục cưng chiều chúng nữa?

Liệu mình có thể vì cưng chiều cháu gái, mà trở thành tỷ phú toàn cầu hay không đây?

Đương nhiên.

Lạc Phong ở tại một ngôi nhà sân vườn 300 mét vuông ở ngoại ô thành phố.

Có tới 16 đứa cháu gái.

Đương nhiên cũng không cảm thấy quá chật.

Sáng ngày thứ hai.

Lúc Lạc Phong vẫn còn đang ngủ mơ màng.

Thì nghe thấy có người mở cửa phòng mình."Chị hai? Sao chị lại tới nhà rồi?"

Lạc Phong giật mình.

Thấy trong phòng mình.

Đứng một người phụ nữ thân hình có lồi có lõm, mặc đồ thị thành rất quyến rũ.

Chừng 34 tuổi.

Không ai khác chính là chị cả của mình đây rồi?"Em cũng không còn bé nữa, sao còn tùy tiện vào phòng em thế?"

Lạc Phong bất mãn lên tiếng.

Đã nói là 25 tháng chạp các chị mới đến ăn Tết cơ mà.

Hóa ra đã đến sớm hơn rồi.

Các chị đều bận nhiều việc, cháu gái không phải đi học, nên tự nhiên là đến trước Tết thôi."Nhanh chóng ra khỏi giường đi!"

Lạc Uyển Đình đi đến tủ đầu giường, để 2 vạn tiền mặt xuống, mở miệng nói: "Em đấy, hôm qua tiêu không ít nhỉ? Cầm lấy tiền này tiêu tạm đi!""Chị ơi, chị đưa em tiền làm gì? Hôm qua có tiêu bao nhiêu đâu, có hơn 1000 thôi mà!" Lạc Phong nói ít đi, chứ thực ra là hơn 10 ngàn đấy."Mới hơn 1000? Em nghĩ là chị không biết đấy à? Hóa đơn in ra phải dài hơn mét rưỡi cơ mà." Lạc Uyển Đình nhíu mày, chống hông giận dỗi nói: "Mấy đứa quỷ nhỏ này, đáng ghét thật, ai cho mà mua nhiều như thế!""Chị ơi, không có nhiều tiền lắm đâu, chị đừng để ý, các cháu vẫn còn bé thôi." Lạc Phong giải thích."Ôi, lười nói với em quá!" Lạc Uyển Đình hết cách với thằng em sĩ diện này, vì cái gì phải như vậy cơ chứ?

Lạc Uyển Đình không nói gì nữa.

Để tiền lại rồi đi ra khỏi phòng ngủ."Có mấy người chị thương! Tốt thật!" Lạc Phong nhìn bóng lưng uyển chuyển của chị gái mình, chỉ có thể cảm thấy trong lòng không khỏi ấm áp lên.

Mặc dù có hệ thống.

Nhưng cho dù không có hệ thống đi chăng nữa.

Lạc Phong cũng sẽ chiều mấy cô nhóc này.

Mình là con trai duy nhất trong nhà, từ nhỏ đến lớn, đều được mấy chị chăm sóc, càng được cưng chiều hơn cả.

Đối với những đứa cháu gái này, Lạc Phong chắc chắn là cưng chiều hết mình."Tiểu Phong, chị ba đến."

Lạc Uyển Đình vừa ra khỏi phòng ngủ.

Thì chị ba Lạc Uyển Phương đã đi vào."Hôm qua tiêu nhiều như vậy, em hết tiền rồi phải không? Cầm ít tiền này đi."

Lạc Uyển Phương cũng lấy ra một xấp tiền.

Khoảng 2 vạn tệ."Em mang nhiều trẻ con như thế, sơ sơ năm ngày thôi là thấy khổ rồi!"

Còn chưa đợi Lạc Phong kịp phản ứng lại.

Chị hai và chị tư cũng tiến vào.

Nô nức đưa cho Lạc Phong mấy vạn đồng tiền.

Cộng hết lại.

Cũng phải được 10 vạn.

Mấy chị cho tiền xong.

Mấy anh rể.

Cũng bước vào.

Nô nức đưa cho phong bao lì xì.

Khiến Lạc Phong cảm thấy hơi ngại ngùng.

Nhìn đống tiền mặt với phong bao.

Lạc Phong không thể phụ tấm lòng của các chị mình được.

Hôm nay nhất định phải dẫn các cháu đi chơi thật vui mới được.

Ăn đến sau bữa cơm trưa.

Mọi người trò chuyện đến rất vui vẻ.

Na Na thì nhanh nhảu chạy tới bên cạnh Lạc Phong đầu tiên, giọng trẻ con nói: "Cậu ơi, hôm nay chúng ta có muốn ra ngoài không?""Các con muốn đi chơi sao?" Lạc Phong đơn giản hỏi thử một câu.

Một đám bé nhao nhao nghĩ rồi đồng thanh hô."Vậy để cậu xem nào, hôm nay đi đâu chơi được đây?" Lạc Phong bóp cái má Na Na một cái, "Hay là hôm nay chúng ta đi công viên Thời Đại Mới nha?""ヾ(▽)ノ Tốt quá!""Đi công viên a...!""Đi công viên chơi đi!"

Lạc Phong thấy mọi người hào hứng thì đứng lên nói: "Các con, nghe khẩu lệnh của cậu! Bước đều! Mục tiêu công viên!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.