"Các ngươi cái này là... Mua xe?"
Vương Lập Hoa ngẩng đầu nhìn một lượt nhãn hiệu cửa hàng 4S, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc.
Bất kể là Trần Ích hay Khương Phàm Lỗi, đều rất có của cải, đặc biệt là Trần Ích.
Hai người sao lại tới chỗ như thế này xem xe? Mua cho người khác sao?
Trần Ích cười đáp: "Không sai, mua xe."
Vương Lập Hoa: "Ai mua vậy?"
Trần Ích: "Ta mua."
Vương Lập Hoa kỳ lạ: "Không phải mới mua một chiếc xe thể thao hồi trước sao?"
Trần Ích: "Bán rồi."
Vương Lập Hoa: "Ơ..."
Hắn im lặng một hồi, nói: "Công ty nhà các ngươi xảy ra vấn đề à?"
Trần Ích trừng mắt, hắn rất giỏi che giấu cảm xúc, biểu cảm cực kỳ tự nhiên.
Vẻ mặt Vương Lập Hoa lộ ra tiếc nuối, rõ ràng là đang giả vờ.
Ẩn sau vẻ tiếc nuối là sự hả hê thấy người gặp họa.
Tính cách mỗi người khác nhau, gia tài nhà Trần lớn hơn nhà Vương Lập Hoa rất nhiều, thời trung học, Trần Ích luôn vượt trội hơn Vương Lập Hoa.
Điều này cũng dẫn đến việc Vương Lập Hoa không mấy ưa thích hắn.
Dù cả hai là bạn bè, điều đó cũng không ảnh hưởng tới sự xấu bụng của Vương Lập Hoa.
Tường đổ mọi người xô, nếu Trần gia có khả năng phá sản, Vương Lập Hoa chắc chắn sẽ rất vui vẻ khi thấy chuyện đó."Nhà ngươi mới xảy ra vấn đề, không thể nói chuyện gì dễ nghe à?"
Không đợi Trần Ích lên tiếng, Khương Phàm Lỗi đã nói trước.
Hắn rất hiểu rõ cái nết của Vương Lập Hoa, nếu nhằm vào mình thì còn có thể bỏ qua, nhưng nhắm vào Trần Ích khiến hắn không nhịn được phản bác.
Trong hoạn nạn mới thấy chân tình, đây mới là bạn bè thật sự.
Vương Lập Hoa áy náy cười: "Xin lỗi, vậy cái này là sao?"
Khương Phàm Lỗi cười ha hả nói: "Trần Ích ủng hộ hàng nội địa, có vấn đề gì sao? Không giống các ngươi, thích đồ ngoại."
Hắn nửa đùa nửa thật.
Vương Lập Hoa liếc nhìn Khương Phàm Lỗi, vốn định phản phúng, nhưng nghĩ đến Đinh Tư đang ở bên cạnh mình, liền bỏ qua."Trần Ích bây giờ làm công việc gì?" Hắn không để ý đến Khương Phàm Lỗi nữa, hiển nhiên là hứng thú với Trần Ích hơn.
Trần Ích nói: "Trước mắt vẫn còn thất nghiệp."
Vương Lập Hoa cũng không ngạc nhiên, cười nhẹ: "Nhà cậu có tiền, cũng đâu cần cố gắng làm gì, haiz, thật ghen tị với cuộc sống cả ngày ăn chơi hưởng lạc của cậu đấy.""Không giống như chúng ta, còn phải cố gắng phấn đấu.""Nói đi thì nói lại, cuộc sống như thế mới ý nghĩa hơn."
Những lời này khiến Trần Ích cau mày.
Người có EQ thấp đến đâu cũng nghe ra giọng điệu âm dương quái khí trong lời nói của đối phương.
Xuyên việt tự mang thuộc tính thu hút địch sao?
Trong tiểu thuyết thường viết thế, luôn có mấy nhân vật phụ rảnh rỗi thích gây sự rồi bị vả mặt.
Nhưng hiện tại hắn chưa có tư cách vả mặt, bản thân hắn thực sự vẫn còn đang thất nghiệp.
Xét theo nghĩa đen thì những lời này không có vấn đề gì.
Đúng rồi, trước đây mình là trinh thám, tương lai là cảnh sát hình sự.
Nếu theo kịch bản bình thường thì thằng nhóc này đừng hòng nhả một câu nào à?
Trong lòng Trần Ích trào dâng một sự thích thú kỳ lạ, khóe miệng không kìm được nở nụ cười.
Đương nhiên, hắn chỉ nghĩ vậy thôi, dù sao thì đây là thế giới thực, không phải tiểu thuyết.
Lời nói của Vương Lập Hoa không ảnh hưởng đến hắn, nếu không chẳng phải sống phí cả một đời."Lời cậu có ý gì?" Khương Phàm Lỗi nhíu mày.
Hắn vốn định nhắc đến việc Trần Ích đang chuẩn bị thi vào ngành cảnh sát hình sự.
Nhưng còn quá sớm, hắn không thể vô duyên vô cớ nói ra.
Vương Lập Hoa cười xua tay: "Không có gì, tôi chỉ nói vu vơ thôi, không có ý gì khác đâu."
Lúc này, Đinh Tư cũng cảm thấy lời của Vương Lập Hoa có chút không phù hợp, lặng lẽ kéo anh ta lại.
Thấy vậy, Vương Lập Hoa cáo từ: "Vậy mọi người cứ nói chuyện tiếp đi, bọn tôi đi qua kia xem một chút.""Hôm nay tôi đưa Đinh Tư đi mua xe, hiện tại cô ấy đang ở chỗ tôi, lại cách công ty hơi xa.""Gặp lại nhé, có thời gian thì đi uống rượu, lâu lắm rồi không tụ tập."
Trần Ích mỉm cười gật đầu: "Ừ, ừ."
Đợi Vương Lập Hoa đi khuất, hắn quay đầu nhìn lại, thấy sắc mặt Khương Phàm Lỗi tối sầm, tay nắm chặt thành quyền.
Chắc chắn là vì câu nói của Vương Lập Hoa rồi."Ở cùng nhau thì đã sao, cậu và Đinh Tư là chuyện năm nào tháng nào rồi?"
Khương Phàm Lỗi hừ lạnh: "Đương nhiên không phải vì Đinh Tư, cô ta tính là cái thá gì!""Cậu không thấy cái thằng Vương Lập Hoa đó có vẻ đắc ý lắm sao?""Vừa châm chọc cậu, trước khi đi còn không quên xỏ đểu tôi một câu.""Có phải bị bệnh không?"
Trần Ích vỗ vai Khương Phàm Lỗi, nói: "Tầm nhìn của hắn cũng chỉ có vậy, đừng chấp nhặt với hắn.""Nói thẳng ra thì cả ba chúng ta đều có hiềm khích.""Tôi có tiền hơn hắn, hồi trung học trước mặt tôi hắn chẳng dám ngẩng đầu lên.""Còn cậu? Theo đuổi Đinh Tư, coi như nửa tình địch.""Bây giờ mọi người tốt nghiệp đi làm, hắn chờ có cơ hội đương nhiên không nhịn được, bớt giận đi."
Khương Phàm Lỗi tức giận nói: "Đợi cậu thành cảnh sát hình sự, tôi nguyền rủa hắn trở thành người bị hại!"
Trần Ích: "..."
Đây đúng là anh em, cả sự xấu tính cũng giống nhau."Là một cảnh sát tương lai, tôi hy vọng cậu đừng linh nghiệm."
Khương Phàm Lỗi cạn lời: "Còn là cảnh sát tương lai, mặt dày vừa thôi.""Vừa thi xong vòng viết đã tự nhận là cảnh sát rồi.""Nếu để Vương Lập Hoa biết thì tối nay chắc hắn mở sâm banh chúc mừng cậu Trần Ích biến thành thằng đần, ăn Tết sớm."
Trần Ích thành khẩn nói: "Tiểu Lỗi Tử, khi chưa rõ kết quả, ngàn vạn lần đừng tự tin quá mức như vậy.""Dám cược không?"
Nghe vậy, mắt Khương Phàm Lỗi sáng lên: "Được thôi, cược gì?"
Trần Ích chỉ về phía sau nói: "Nếu tôi đậu, cậu phải trả tiền chiếc xe này cho tôi.""Ngược lại, tôi sẽ trả gấp đôi."
Khương Phàm Lỗi mừng rỡ: "Có chuyện ngon vậy hả? Không đùa đấy chứ, cược thật à?"
Trần Ích: "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.""Lấy hai mươi năm tình bạn của chúng ta ra làm đảm bảo!"
Khương Phàm Lỗi giật mình: "Hảo gia hỏa, cái đảm bảo này đủ mạnh, tôi chơi!"
Thấy vậy, Trần Ích vui vẻ hẳn lên.
Kiếm được hơn hai mươi vạn miễn phí, đúng là một tên quỷ cơ linh mà.
Rất nhanh, cả hai đã ngồi trên chiếc xe mới có biển số tạm, rời khỏi khu ô tô.
Kết quả thi viết cần hai mươi ngày mới có, trong thời gian này Trần Ích nhàn rỗi, ma xui quỷ khiến cuối tuần lại tới thư viện vài lần.
Không có gì bất ngờ, hắn lại gặp vị nữ pháp y của thành phố.
Gu ăn mặc của đối phương rất được, khiến Trần Ích phải sáng mắt.
Cả hai cùng ngành nên cũng có chủ đề chung để nói, Trần Ích ăn nói lưu loát và hiểu biết sâu rộng khiến vị pháp y này liên tục bất ngờ.
Nếu không biết, người khác còn tưởng Trần Ích là sinh viên tốt nghiệp trường cảnh sát xuất sắc.
Hai người không bàn đến chuyện thi cử, đối với Trần Ích, kết quả mới là quan trọng nhất.
Hắn vốn định đánh cược với vị pháp y này nhưng thấy quan hệ hai người không thân thiết như vậy, với cả nắm chắc phần thắng thì không có gì thú vị.
Khương Phàm Lỗi là một ngoại lệ, "hố" là việc của hắn.
Cứ như vậy, hai mươi ngày trôi qua rất nhanh.
Trần Ích lên trang web tra cứu, nhập tên và số chứng minh thư của mình vào.
Quả nhiên, không nằm ngoài dự đoán, hắn thấy mình đứng thứ nhất.
Thời gian phỏng vấn là một tháng sau.
Còn hơn ba mươi ngày nữa Trần Ích sẽ trở thành cảnh sát hình sự.
Đây là sự tự tin của hắn, không thể nói với người ngoài...
