Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thần Thám Vừa Mở Mắt Ra Ta Đã Bị Còng Trong Phòng Thẩm Vấn !

Chương 76: Đừng cho mặt không muốn mặt




"Cháu ngoan à, uống trà đi, ha ha."

Trong văn phòng, sau khi hai người ngồi xuống, Bạch Quốc Tường vẫn cười, có vẻ tâm tình không tệ, điều này khiến Trần Ích nghi hoặc trong lòng.

Chẳng lẽ vị chủ tịch tập đoàn Khang Thế trước mắt này có quan hệ tốt với cha?

Hay là nói, trên phương diện làm ăn Bạch Quốc Tường cần phải nịnh nọt tập đoàn Trần thị, nên đối với cậu thiếu gia này của hắn cũng phải tỏ ra thiện ý tối đa?

Chuyện trên phương diện làm ăn, cậu không rõ.

Còn chuyện đối tác làm ăn, lại càng không hiểu."Cảm ơn." Trần Ích khách khí một câu, "Bạch tiên sinh..."

Bạch Quốc Tường nghe vậy xua tay ngay: "Ôi! Gọi gì Bạch tiên sinh khách sáo vậy, cứ gọi Bạch thúc là được rồi.""Ta với cha cháu ấy à, có thể coi là bạn tốt nhiều năm.""Nhớ hồi bé, ta còn bế cháu đấy, có nhớ không?"

Trần Ích lắc đầu: "Xin lỗi, cháu không nhớ.""Bạch tiên sinh... cháu vẫn gọi là Bạch tiên sinh đi, hôm nay cháu đến là có công việc, cứ chính thức chút cho tốt."

Cậu không biết đối phương nói thật hay không, nhưng nghĩ chắc là không cần thiết nói dối.

Nhưng trong mắt cậu, Bạch Quốc Tường là một trong những đối tượng cần thẩm vấn, chứ không phải bạn bè của cha."Công việc?" Bạch Quốc Tường dường như vừa phản ứng lại, "À đúng, cháu vừa nói cháu là người của cục cảnh sát hình sự thành phố, thế nào, làm cảnh sát rồi? Chuyện tốt đó! Sao không nghe cha cháu nhắc đến?"

Trần Ích cười nói: "Cháu mới làm thôi, chắc là mọi người chưa có dịp nói chuyện."

Bạch Quốc Tường gật nhẹ đầu: "Vậy thì có khả năng, lần trước gặp cha cháu, vẫn là hai tháng trước.""Nhưng dạo gần đây chắc là phải qua lại với cha cháu thường xuyên, hai công ty gần đây có hợp tác, đang thương thảo."

Thấy chủ đề lại lạc sang chuyện khác, Trần Ích khách khí nói: "Bạch tiên sinh, chúng ta nói chuyện khác một lát đi."

Nghe vậy, Bạch Quốc Tường cười nói: "Xin lỗi xin lỗi, đột nhiên gặp được cháu có hơi cao hứng.""Nói đi, tìm ta có chuyện gì?""Chỉ cần ta giúp được, nhất định dốc hết sức, chỉ bằng quan hệ của ta với cha cháu, cũng không thể làm lơ cháu được, điểm này cháu cứ yên tâm."

Trần Ích: "Vậy đa tạ Bạch tiên sinh.""Ông có biết Triệu Nhược Dao không?"

Cái tên này khiến Bạch Quốc Tường thấy xa lạ: "Triệu Nhược Dao? Ai vậy? Chưa từng nghe."

Trần Ích lấy điện thoại ra, mở tấm hình Triệu Nhược Dao lên: "Là cô này."

Bạch Quốc Tường hơi nghiêng người tới xem kỹ một hồi, vẻ mặt lộ ra suy tư: "Có vẻ hơi quen mắt, để ta nghĩ xem."

Một lát im lặng, ông chợt nói: "À ta nhớ rồi, cô ta không phải là đứa trẻ mồ côi ở Thượng Hòa viện sao?""Đúng đúng đúng, đúng rồi, là trẻ mồ côi ở Thượng Hòa viện.""Ta nhớ hồi trước có một buổi quyên góp, ta còn tự mình tặng quà cho cô bé ấy mà.""Sao thế cháu? Có vấn đề gì à?"

Trần Ích bỏ điện thoại xuống, nói: "Hôm đó ông đi một mình sao?"

Bạch Quốc Tường: "Đương nhiên là không, có người của công ty đi theo."

Trần Ích: "Chủ yếu là có ai?"

Bạch Quốc Tường: "Chủ yếu là phó tổng giám đốc công ty, những người khác ta không tiện nói tên."

Trần Ích: "Người đi cùng ông tên Thôi Côn, đúng không?"

Bạch Quốc Tường ngạc nhiên: "Ừm? Sao cháu biết? Đúng, là Thôi Côn."

Trần Ích im lặng một chút, nói: "Ông đánh giá người này thế nào?"

Bạch Quốc Tường ngẩng đầu lên, nhớ lại: "Hắn ấy à, đi theo ta nhiều năm rồi, thời kỳ đầu khởi nghiệp của ta, hắn là người quản lý dưới trướng.""Qua nhiều năm như vậy, ta luôn bồi dưỡng hắn.""Nhưng Thôi Côn người này có năng lực chấp hành tốt, lại không có tầm nhìn bao quát, năng lực cũng hạn chế, nên giờ chỉ làm được phó tổng giám đốc.""Nếu không, chức tổng giám đốc chắc chắn là của hắn."

Trần Ích: "Thế còn con người thì sao? Con người như thế nào?"

Bạch Quốc Tường: "Tốt lắm."

Câu trả lời này quá chung chung, tất nhiên không thể làm Trần Ích hài lòng, nên cậu hỏi thêm: "Cháu chỉ hỏi về tính cách, về cách đối nhân xử thế."

Bạch Quốc Tường suy tư một lúc, nói ra: "Đối với nhân viên cấp dưới thì khá là hà khắc, theo ấn tượng của ta thì có vẻ không tốt lắm.""Chắc là hồi trẻ nghèo khổ nên sợ, giờ có tiền thì muốn ra vẻ kẻ bề trên.""Vì chuyện này, ta đã nhắc nhở hắn nhiều lần rồi."

Trần Ích: "Hắn có từng có hành vi quấy rối nhân viên nữ không?"

Bạch Quốc Tường quả quyết phủ định: "Cái này thì không có.""Nói thật, với địa vị hiện giờ của hắn mà muốn tìm cô gái thì quá dễ, cần gì phải đi quấy rối nhân viên công ty mình, không đáng đâu."

Trần Ích gật nhẹ đầu: "Cũng đúng."

Thực ra điều này cũng không liên quan trực tiếp đến động cơ gây án của hung thủ.

Có thể làm ra hành vi cưỡng hiếp rồi giết chết Triệu Nhược Dao, chắc chắn không chỉ vì dục vọng.

Có rất nhiều cách để giải tỏa dục vọng, nói thẳng ra là dùng tiền cũng giải quyết được, không cần thiết phải phát rồ đi giết người, chỗ này chắc chắn phải có bệnh tật hoặc tâm lý biến thái.

Còn có một khả năng khác, Triệu Nhược Dao đối với hung thủ có lẽ có ý nghĩa đặc biệt nào đó.

Những việc này cần phải bắt được hung thủ rồi mới hỏi được.

Lúc này Bạch Quốc Tường lên tiếng: "Cháu ngoan, cháu hỏi Thôi Côn làm gì? Chẳng lẽ hắn liên quan đến tội phạm?"

Trần Ích cười nói: "Không có, không có đâu, chỉ là điều tra thông lệ thôi, ông đừng nghĩ nhiều.""Có một vài việc còn phải đợi anh ta tới rồi, hỏi trực tiếp.""Nghe lễ tân công ty nói, khoảng một tiếng nữa anh ta sẽ đến."

Bạch Quốc Tường nhìn thời gian, gật đầu: "Đúng vậy, hắn đến công ty lúc nào cũng muộn hơn người khác."

Nói xong, ánh mắt ông chuyển hướng sang Phương Thư Du bên cạnh Trần Ích."Vị này là..."

Trần Ích giới thiệu: "Vị này là pháp y của cục chúng cháu, đồng nghiệp của cháu."

Bạch Quốc Tường mỉm cười gật đầu: "Ra là vậy, hai cháu có phải là người yêu của nhau không?"

Phương Thư Du sắc mặt không đổi, Trần Ích xấu hổ một phen, nói: "Không phải, ông hiểu lầm rồi."

Nhân tiện nhắc đến Phương Thư Du, cậu nói tiếp: "Bạch tiên sinh, có tiện cho đồng nghiệp của cháu, lấy thông tin sinh học của ông không?""Rất nhanh thôi, sẽ không có bất cứ cảm giác gì đâu."

Hình dáng Bạch Quốc Tường rất khác biệt, khác xa với người bị nghi ngờ trong camera giám sát, về cơ bản có thể xác định không phải cùng một người.

Hơn nữa, cũng không có khả năng gian lận để qua mắt, bởi vì Bạch Quốc Tường cao hơn hẳn.

Chiều cao làm giả là làm cho cao hơn, chứ không phải thấp đi, trừ khi bạn tự cưa chân đi một đoạn.

Trần Ích biết trong thế giới hiện thực mọi chuyện đều có thể xảy ra, nên sẽ không bỏ qua bất kỳ trường hợp nào.

Nhỡ hung thủ không chỉ một người thì sao?

Nhỡ người vứt xác chỉ chịu trách nhiệm vứt xác, mà kẻ giết người lại hoàn toàn là người khác thì sao?

Nghe có vẻ rất ít khả năng, nhưng trên lý thuyết thì hoàn toàn có thể xảy ra.

Đó là lý do vì sao cậu rõ ràng đã rất nghi ngờ Thôi Côn, nhưng vẫn muốn điều tra tất cả mọi người trong buổi quyên góp.

Vốn dĩ là tiện đường thôi, cũng không chậm trễ việc điều tra Thôi Côn, đương nhiên phải cân nhắc toàn diện."Thông tin sinh học?"

Bạch Quốc Tường ngẩn người."Cháu ngoan, có chuyện gì thế? Có chuyện lớn xảy ra à?"

Trần Ích nói: "Chuyện này cháu không thể trả lời được, mong ông hợp tác, đa tạ."

Thấy vậy, Bạch Quốc Tường cười lắc đầu, đưa tay lên vuốt tay áo: "Được rồi được rồi, ai bảo cháu là con trai của Trần Chí Diệu chứ.""Chuyện này mà là người khác thì ta nhất định sẽ cho luật sư vào cuộc đấy."

Nói bóng nói gió, ông luôn kéo vào mối quan hệ giữa hai bên.

Hoặc là, thật sự có quan hệ tốt với Trần Chí Diệu.

Hoặc là, trong chuyện hợp tác giữa hai công ty, Bạch Quốc Tường là bên yếu thế.

Mấy lão làng trong giới làm ăn, trong việc xử lý các mối quan hệ xã hội, thường có kiểu nói này."Cảm ơn Bạch tiên sinh, chuyện hôm nay, cháu sẽ nói với cha một tiếng."

Trần Ích lên tiếng.

Người ta đã nói đến mức này, mà mình không có chút biểu hiện gì, thì sẽ có vẻ mình chỉ số EQ quá thấp.

Sau đó, Phương Thư Du cầm hộp pháp y bước lên, lấy thông tin sinh học của Bạch Quốc Tường.

Chỉ cần về so sánh với ADN còn lưu lại trong móng tay Triệu Nhược Dao, thì có thể xác định hoặc loại bỏ nghi ngờ."Bạch tiên sinh, vậy cháu xin phép đi trước, làm phiền thời gian của ông rồi."

Bạch Quốc Tường cười nói: "Không sao không sao, đều là người một nhà, vậy ta không tiễn nhé."

Hai người chào tạm biệt rời đi, rồi đóng cửa văn phòng lại.

Xuống thang máy trở về tầng một, Trần Ích và Phương Thư Du chọn ở lại đại sảnh chờ đợi."Vừa nãy người kia, chắc chắn có chuyện cần nhờ cha cậu." Phương Thư Du cười nói.

Biểu hiện rõ như vậy, ai cũng có thể nhìn ra được.

Chỉ đơn thuần là tình cảm chú cháu, thì không cố tình đến thế.

Trần Ích khẽ gật đầu: "Tôi đoán cũng vậy.""Chuyện làm ăn tôi cũng không rõ, kệ ông ta thôi."

Thời gian chậm rãi trôi qua, nửa tiếng sau, ở ngoài cửa lớn có thể thấy một người đàn ông trung niên, xách cặp công văn bước nhanh tới.

Nhìn mặt thì chính là Thôi Côn không sai.

Thôi Côn thấp hơn Bạch Quốc Tường khá nhiều, nhưng tinh thần thì vô cùng phấn chấn, sắc mặt cương nghị, bước đi hùng dũng, có vẻ như thường xuyên rèn luyện thân thể.

Sau khi Trần Ích nhìn thấy, liền đứng lên.

Cùng lúc đó, Thôi Côn cũng thấy Trần Ích và Phương Thư Du.

Hai người nhìn nhau một giây, Thôi Côn đột ngột dừng bước, quay người rời khỏi công ty.

Mặc dù không chạy, nhưng bước chân có thể thấy rõ là nhanh hơn.

Thấy vậy, ánh mắt Trần Ích ngưng lại."Nhớ những lời tôi đã nói với cô trên xe."

Nói xong, cậu nhanh chóng đuổi theo."Thôi tiên sinh! Chờ một chút!"

Ở chỗ cách công ty mười mét, Trần Ích gọi Thôi Côn lại.

Thôi Côn dừng bước, quay đầu lại nói: "Có chuyện gì không?"

Trần Ích bước lên phía trước, nói: "Cục cảnh sát hình sự thành phố, có chút tình huống muốn tìm ngươi tìm hiểu một chút, có được không?"

Thôi Côn lắc đầu: "Không tiện."

Câu trả lời này khiến Trần Ích hơi nheo mắt lại: "Thôi tiên sinh, chúng ta hiện giờ đang điều tra và giải quyết một vụ án hình sự lớn, ngươi có nghĩa vụ phối hợp cảnh sát điều tra.""Điểm này, mời ngươi hiểu cho."

Thôi Côn lắc đầu: "Xin lỗi, ta không hiểu.""Công ty, có người chuyên phụ trách công việc liên quan pháp lý, vị cảnh sát này, cứ đi nói chuyện với luật sư của ta đi."

Nghe vậy, lông mày Trần Ích nhíu lại, thản nhiên mở miệng: "Thôi Côn, ta có thể chỉ mang theo pháp y đến tìm ngươi, đã là nể mặt công ty của các ngươi lắm rồi, cũng là nể mặt lãnh đạo của ta.""Ngươi, đừng có không biết điều."

Thôi Côn nhíu mày, nhìn sâu vào mắt Trần Ích một cái, lập tức quay người chuẩn bị rời đi."Thư Du, gọi người."

Trần Ích mặt tối sầm lại, để lại một câu nói rồi móc còng tay bên hông ra.

Đã ngươi không muốn giữ thể diện, thì đừng trách cảnh sát không khách khí...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.