Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thanh Liên Chi Đỉnh

Chương 4392: Thương Viên sơn mạch (1)




“Vâng, lão tổ tông.”

Tộc nhân trăm miệng một lời đáp ứng.

Vương Trường Sinh và Uông Như Yên rời khỏi Cửu Liên phong, tộc nhân lục tục rời khỏi, việc ai người ấy làm.

Trở lại Thanh Liên phong, Vương Trường Sinh nhìn thấy Vương Thôn Thiên, Vương Thiền, Vương Hoàn Vũ, Vương Thiền cùng một thanh niên áo lam thân hình cao lớn ngồi ở trong đình đá nói chuyện phiếm.

Thanh niên áo lam tướng mạo anh tuấn, đeo đai lưng bạch ngọc, phong thái ung dung tự tại.

Vương Lân, hắn là Lân Quy hóa hình.

Hình thể Lân Quy không ngừng to lên, làm hắn hóa hình, hắn tiến thoải mái hơn chút.

Trên bàn đá bày linh tửu, điểm tâm, canh thịt, linh quả... các thực vật, đều là dùng linh tài nấu nướng thành. Cái đĩa trước người Vương Thôn Thiên chất đống lên rất cao, xem ra đã ăn không ít thứ.

Tay trái Vương Thôn Thiên cầm một miếng thịt thú thật lớn, tay phải cầm một trái linh đào màu vàng, trước người bày một bình linh tửu, ăn miệng đầy dầu mỡ.“Chủ nhân.”

Bọn họ nhìn thấy Vương Trường Sinh cùng Uông Như Yên, vội vàng đứng dậy.“Chủ nhân, đây là Kim Đào Túy mới ra lò, dùng kèm thịt thú thật sự là nhất tuyệt, các ngươi nếm thử?”

Vương Thôn Thiên đưa bình rượu cho Vương Trường Sinh, trên bàn tay mập mạp tràn đầy dầu mỡ.

Hắn sau khi hóa thành hình người, sức ăn vẫn như cũ rất lớn, thỉnh thoảng đi bắt yêu thú, hoặc là đi phường rượu của gia tộc đòi rượu uống.“Các ngươi đây là đang mừng công?”

Vương Trường Sinh khoát tay, nghi hoặc nói.“Thôn Thiên lão đại cứ muốn chúc mừng ta, bày một bàn tiệc rượu.”

Vương Lân giải thích.

Dựa theo thời gian đi theo Vương Trường Sinh để xếp bối phận, Vương Thôn Thiên là lão đại, Vương Thiền là lão nhị, Vương Lân bối phận nhỏ nhất.“Các ngươi thong thả ăn mừng đi! Nhưng chút đồ này đủ ăn sao?”

Vương Trường Sinh cười nói, Vương Thôn Thiên và Vương Lân sức ăn rất lớn.“Hì hì, vẫn là chủ nhân hiểu chúng ta, những thứ này chỉ là nhét kẽ răng mà thôi, tối nay ra ngoài săn giết mấy con yêu thú bậc sáu, ăn no một bữa.”

Vương Thôn Thiên cười hì hì, xoa cái bụng tròn vo.

Vương Trường Sinh dặn dò vài câu, bảo bọn họ tự tiện. Hắn đi vào một gian mật thất, lấy ra Cửu Quang Bình cùng Cửu Quang Thần Nê, chuẩn bị chữa trị Cửu Quang Bình.

Vương gia bây giờ có hai vị tu sĩ Luyện Hư hậu kỳ, Đoạn Thông Thiên tiến vào Luyện Hư hậu kỳ thời gian sớm hơn, linh vật đều chuẩn bị tốt rồi, chỉ thiếu bảo vật độ kiếp tương đối tốt.

Thất cửu lôi kiếp uy lực rất lớn, Cửu Quang Bình sau khi chữa trị, dùng để độ kiếp khẳng định không tồi.

Ngoài ra, mai rùa bậc bảy cùng Đông Ất thần mộc tám vạn năm luyện chế thành bảo vật, hiệu quả độ kiếp cũng không tệ.

Vương Trường Sinh lấy ra Thanh Liên Luyện Linh Đỉnh và tài liệu luyện khí, bắt đầu chữa trị Cửu Quang Bình.

Vương Trường Sinh há mồm phun ra Lưu Ly Băng Diễm, rơi vào đáy Thanh Liên Luyện Linh Đỉnh, hướng Thanh Liên Luyện Linh Đỉnh đánh vào một đạo pháp quyết, nắp đỉnh bay lên, Cửu Quang Bình bay vào trong Thanh Liên Luyện Linh Đỉnh, nắp đỉnh đóng lại.

Vương Trường Sinh biến hóa pháp quyết không ngừng, đánh vào từng đạo pháp quyết....

Một tòa trang viên yên tĩnh, kỳ thạch quái nham, vườn hoa hành lang.

Một thanh niên áo tím thân hình cao lớn cùng một thiếu phụ váy tím ngũ quan như vẽ ngồi ở trong đình đá, cách đó không xa có một mảng linh hoa màu tím cao hơn đầu người, hơn một ngàn con linh phong màu tím (phong: con ong) thu thập mật hoa ở trong biển hoa.

Thanh niên áo tím làn da trắng nõn, thoạt nhìn nhã nhặn.

Vương Điển Long, hắn là hậu nhân của Vương Lương Yến, trước mắt là Kết Đan kỳ.

Thiếu phụ váy tím có một mái tóc đen nhánh dày đặc, cài thành búi Ô Vân cao, cắm một cây trâm ngọc màu vàng, da thịt trắng như tuyết, mắt sáng như trăng, mũi cao thẳng.

Phùng Nguyệt Thấm, nàng là đạo lữ của Vương Điển Long, trước mắt là Kết Đan kỳ. Hai người thanh mai trúc mã, Trúc Cơ kỳ đã thành hôn, hai người đều là ngự linh sư.

Vương Điển Long chăn nuôi một con Thanh Phong Giao bậc ba, Phùng Nguyệt Thấm chăn nuôi một đàn Kim Cương Trùng.

Vương Lương Yến rất nhiều hậu nhân, hậu nhân Nguyên Anh kỳ cùng Hóa Thần kỳ có nhiều tới mấy chục vị, nàng lúc còn sống tương đối coi trọng Vương Điển Long.

Sau khi Vương Lương Yến bị hại, gia tộc phát xuống một phần trợ cấp, Vương Điển Long cũng đạt được một ít tiền trợ cấp.

Gia tộc từ trong hậu nhân của Vương Lương Yến chọn lựa ba vị trọng điểm bồi dưỡng, danh ngạch do gia chủ cùng nhiều vị tộc lão chọn, tính từ trong Kết Đan, Nguyên Anh cùng Hóa Thần đều chọn lựa một tộc nhân, trọng điểm bồi dưỡng, Vương Điển Long thành công được chọn.

Vương Điển Long tương lai tu luyện đến Hóa Thần đại viên mãn, gia tộc có thể cung cấp đan dược, phù triện, linh vật, trận pháp cùng bảo vật miễn phí, phụ trợ Vương Điển Long trùng kích Luyện Hư kỳ.“Chúc mừng phu quân được chọn, gia tộc khẳng định trút xuống ở trên người chàng càng nhiều tài nguyên hơn, tương lai tiến vào Luyện Hư kỳ cũng rất có khả năng.”

Phùng Nguyệt Thấm cười chúc mừng.“Không phải ta, là chúng ta, chúng ta là vợ chồng, chúng ta cùng nhau cố gắng, ở tiên đồ đi được xa hơn.”

Vương Điển Long nắm chặt tay phải Phùng Nguyệt Thấm, sửa đúng nói.

Bọn họ là thanh mai trúc mã, chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, Trúc Cơ kỳ liền kết làm song tu đạo lữ, cảm tình rất tốt.

Phùng Nguyệt Thấm gật gật đầu, trên mặt tràn đầy nụ cười....

Thương Viên sơn mạch liên miên ngàn vạn dặm, có hơn mười vạn ngọn núi to nhỏ, linh khí dư thừa.

Nơi này ban đầu là một chỗ cứ điểm của Tích tộc, có linh mạch bậc bảy, Tích tộc dùng để bồi dưỡng linh dược, nơi này còn có một chỗ bí cảnh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.