Hoan Hoan cảm thấy, hai người kết hôn, không vượt qua nổi thì cùng lắm là ly hôn thôi, trong mắt nàng, hôn nhân là chuyện của hai người.
Nàng không biết, hôn nhân thật ra là chuyện của hai cái gia đình, khi nó là chuyện riêng của hai người thì lại liên lụy đến rất nhiều vấn đề có quan hệ đến hai gia đình.
Nàng nghĩ rằng bọn họ có thể ly hôn rất vui vẻ. Bố mẹ chồng một mực khuyên bảo nhẹ nhàng, nàng trốn hắn liền đuổi.
Có đôi khi Hoan Hoan cũng muốn vạch mặt, đi khởi kiện ly hôn, nhưng làm như vậy, lại làm sự tình ồn ào không thể vãn hồi, nàng không biết về sau nên đối mặt với bố mẹ chồng thế nào.
Nhiều năm như vậy, bố mẹ chồng đối với mình vẫn luôn rất tốt. Nàng từ đáy lòng kính trọng họ. Người đàn ông sống cùng nàng là Hạ Kiến, hắn không được, một người đàn ông tốt như vậy, vì sao lại không được chứ?
Đi đến con đường ly hôn này, thật sự bất đắc dĩ, muốn thành công ly hôn, quá trình cũng quá khúc chiết.
Về sau, hai người cũng từng thử uống thuốc, vất vả lắm mới có phản ứng, không kiên trì được mấy giây, lại thôi. Hành hạ qua mấy lần, hai người triệt để từ bỏ.
Đáng hận chính là, Hạ Kiến không có cách nào thỏa mãn nhu cầu của lão bà, bắt đầu tìm gái trên các phần mềm xã giao. Ngôn ngữ lả lơi, nội dung khó coi.
Những việc này đều là vụng trộm giấu Hoan Hoan. Coi như vậy cũng không tính là gì. Hoan Hoan chẳng hề để ý đến cuộc sống của Hạ Kiến.
Để đền bù Hoan Hoan, mỗi tháng Hạ Kiến đều sẽ cho Hoan Hoan một khoản tiền. Thường xuyên cũng đưa chút quà vặt cho nàng.
Đối với sự lấy lòng của Hạ Kiến, Hoan Hoan cũng chẳng để ý, tiền thì nhận, để ở một bên, về sau ly hôn sẽ trả lại cho hắn.
Thấy Hoan Hoan chịu nhận quà của hắn, Hạ Kiến cảm thấy hôn nhân của bọn họ có thể kéo dài được. Chỉ cần nàng không nhắc tới ly hôn, với sự tu dưỡng của Hoan Hoan, bí mật nhỏ này của mình có thể giữ được.
Hoan Hoan nghĩ rằng thời gian cứ như vậy chấp nhận sống tạm qua. Ai ngờ, sáng sớm, vừa mở cửa, nhìn thấy một cô nàng ăn mặc xinh đẹp đứng ở ngoài cửa cười cười, tìm Hạ Kiến.
Trong lời nói có chút ý muốn bức thoái vị. Con trai chủ tịch ngân hàng, tướng mạo không tệ, chi tiêu xa xỉ. Ngoài khuyết điểm kia ra, vẫn rất hấp dẫn các cô gái.
Cô gái đó vốn nghĩ rằng sẽ có một trận gió tanh mưa máu. Không ngờ, Hoan Hoan rất vui vẻ nói rằng, nếu cô thích, cứ lập tức mang đi. Nàng cầu còn không được.
Cá nát đi với tôm thối, đã có người đến giành. Nàng cũng chẳng thèm. Đang lo không vứt được. Có người nhận, quá tốt.
Cô gái kia cho rằng Hoan Hoan sợ, dương dương tự đắc, Hạ Kiến tát cho cô ta một cái, "Cô là cái thứ rách nát gì, dám đến nhà của tôi."
Vừa giây trước còn dương dương tự đắc, giây sau cô gái trợn tròn mắt. Đây là người đã nói muốn ngủ với cô ta đến chết, là người đàn ông đã nói bỏ vợ để cưới cô ta.
Tốt, rất tốt. Cô gái kia đâu phải Hoan Hoan, đem những tin nhắn chat của bọn họ nói ầm ĩ lên, cả tòa nhà đều biết.
Thấy chuyện không kiểm soát, Hạ Kiến liền kéo cô nàng điên kia vào phòng. Về phần bọn họ nói gì, Hoan Hoan chẳng buồn quản, thấy Hoan Hoan bỏ đi, hàng xóm đều ném ánh mắt đồng tình về phía nàng.
Có người bí mật xì xào bàn tán.
Họ nhìn thấy Hoan Hoan mặt không biểu tình, còn tưởng nàng là đau khổ đến điên rồi.
Hoan Hoan chẳng hề đau khổ, nàng đang vui mừng muốn điên lên đây. Có cô nàng điên này tiếp nhận, mình liền có thể thoát khỏi bể khổ. Vui mừng còn không kịp, làm gì có thời gian mà đau khổ, chẳng qua là không thể hiện ra ngoài, chỉ có thể giả bộ như không có biểu cảm gì.
Điều nàng lo lắng chính là cô nàng điên kia không giải quyết được Hạ Kiến, vì giữ mặt mũi, sợ Hạ Kiến sẽ không đồng ý cưới cô ta. Với cái tính cách dễ nổi nóng của cô gái kia, e là biết hắn không được, hận không thể trách móc khắp thiên hạ đều biết.
Vậy hắn Hạ Kiến về sau còn làm người thế nào, mặt mũi của hắn để đâu. Người cha làm chủ tịch ngân hàng kia cũng không ngẩng đầu lên được.
Cho nên, Hạ Kiến mới không chịu cưới cô nàng ngốc nghếch này, hắn chỉ là tâm sự với cô ta, thỏa mãn một chút nhu cầu trong lòng mà thôi. Hắn cũng không nghĩ tới lại dẫn lửa thiêu thân.
Trong phòng, Hạ Kiến bắt đầu an ủi cô gái kia. Hắn giả vờ là yêu cô ta nhưng mình đã kết hôn. Vợ hắn yêu hắn muốn chết muốn sống.
Hắn không thể bỏ vợ được, trong nhà cũng không đồng ý cho bọn họ ly hôn. Cha mẹ đều rất quý vợ của hắn. Hắn thừa nhận là mình thật xin lỗi cô gái kia, hắn nguyện ý cho cô ta bồi thường. Bọn họ gặp nhau rồi cũng sẽ có lúc chia tay.
Về sau cô gái nhận tiền rồi xoay người rời đi, chẳng chút lưu luyến, cũng không ngoảnh lại. Lúc này, Hạ Kiến ý thức được mình có thể đã bị người ta lừa rồi. Hắn cũng chỉ có thể nghiến răng nuốt vào bụng.
Mình gieo nhân gì thì phải gặt quả ấy, chỉ có thể mình tự ăn.
Hôm đó Hạ Kiến không đến chỗ làm, gọi điện thoại cho cha đòi tiền, lúc hắn đi mẹ hắn cho một trăm ngàn để hắn giữ gìn quan hệ hôn nhân với Hoan Hoan. Cái này còn chưa tới một tháng, tiền đã không còn.
Tại ngân hàng, Hạ Hành Trưởng không muốn để người ta nhìn ra sự bất mãn của mình, chỉ bảo con trai tối nay gọi cho ông.
Cái thứ phá của này, lão tử đời trước tạo nghiệp gì mà lại sinh ra nó, chủ tịch ngân hàng thầm mắng trong lòng, giận không nhẹ. Con trai mình sinh ra có thể làm gì.
Nhân viên ngân hàng thấy sắc mặt chủ tịch ngân hàng không tốt, từng người sợ hãi đi đường vòng. Không ai muốn gặp xui xẻo cả.
Hạ Kiến mặc kệ, hắn không có tiền không tìm ba hắn thì tìm ai.
Nếu Hoan Hoan mà biết chuyện này, chắc là phải móc mù hai mắt của mình, nghiệp chướng mà. Lúc trước mình sao lại không mù mắt, đi oán một người như vậy.
Buổi tối Hoan Hoan tan làm về nhà, nàng nghĩ rằng sau chuyện giày vò này, Hạ Kiến chắc là không còn ở lại đây nữa.
Thế nhưng Hoan Hoan đã đánh giá thấp độ dày da mặt của Hạ Kiến. Thật muốn nói đến, đại pháo cũng không bắn thủng.
Vừa vào cửa, Hạ Kiến đang nấu cơm, miệng còn hát, thản nhiên như không có việc gì, cứ như buổi sáng không xảy ra chuyện gì hết, thấy Hoan Hoan trở về, vội vàng chào hỏi nàng ăn cơm. Người không biết còn tưởng vợ chồng bọn họ quan hệ tốt đến thế nào.
Nhìn thấy cái bộ mặt giả dối của Hạ Kiến, Hoan Hoan chỉ thấy buồn nôn. Hoan Hoan nói, "Tôi ăn rồi, anh tự ăn đi, tôi mệt rồi, đi ngủ, đừng làm phiền tôi."
Thấy Hoan Hoan cũng không vì chuyện buổi sáng mà làm ầm ĩ với hắn. Hạ Kiến an tâm. Đã nàng không biết điều, mình cứ tự ăn thôi. Ăn cơm xong, bát cũng không rửa, bỏ vào bồn, rồi ngả lưng ra ghế sô pha, ngủ luôn.
Hoan Hoan làm sao ngủ được. Nàng chỉ là không muốn nhìn thấy Hạ Kiến. Đến gần hắn một chút thôi, mình cũng cảm thấy toàn thân không thoải mái. Như thể có thứ gì dơ bẩn đang bò trên người vậy.
Nàng thấy kỳ lạ, chuyện ồn ào buổi sáng, sao nhanh vậy đã kết thúc. Nàng còn muốn lấy đó làm cớ, bàn chuyện ly hôn. Nàng không biết Hạ Kiến đã lừa gạt cô nàng điên đó như thế nào, không có cô gái kia làm cái cớ, nàng phải làm sao mới thoát khỏi Hạ Kiến.
Gã Hạ Kiến này nhìn có vẻ đơn giản, nhưng bụng dạ thật là sâu, xem ra nàng cần bàn kỹ hơn.
Nghĩ lại cũng thấy xót xa, một mình mình thì làm nên cái gì, người ta đều nói mình gả tốt, cha mẹ đều không ủng hộ nàng.
Cùng thời điểm kết hôn, em gái bụng song song lớn, nghe nói là song thai, lúc trước kết hôn, mọi người không ai coi trọng, cảm thấy nhà em rể điều kiện không tốt, lo lắng em gái phải chịu thiệt, giờ xem ra, họ đã lo lắng sai rồi.
Em rể đối với em gái rất tốt, hai người rất ân ái. Kết hôn được hơn một tháng, em gái mang thai, kiểm tra thì là song thai, cả nhà vui mừng khôn xiết.
Lúc trước kết hôn, mọi người đều ghen tị với nàng, nói con trai chủ tịch ngân hàng lại còn đẹp trai, điều kiện gia đình tốt, cha mẹ chồng hiền lành, nàng đúng là rơi vào phúc phận rồi...
