Vào thứ bảy, Hoan Hoan vừa vội vàng phát sóng trực tiếp, một lần phát sóng, liền bị dáng vẻ bàn tán chuyện bát quái của các đồng nghiệp thu hút, mọi người thấy Hoan Hoan, có chút bối rối.
Hoan Hoan chẳng hiểu ra sao, vì mọi người ấp úng, không nói một lời, cuối cùng vẫn là Kim Bảo Bảo ra mặt nói một tiếng, mọi người ai cũng bận rộn đi, giờ làm việc, đừng có bàn tán chuyện bát quái.
Rồi kéo Hoan Hoan vào văn phòng của nàng.
Nguyên lai là liên quan tới Hàn Đống, nghe nói Hàn Đống gần đây đã rời khỏi đơn vị c·ô·ng tác, trở về nhà, kế thừa công ty của ba hắn, tin tức gây sốc nhất là việc Hàn Đống bị vợ mình cắm sừng, trên đầu vẫn là một mảnh thảo nguyên xanh mướt, chính hắn không hề hay biết.
Việc Chu Chu bị p·h·át hiện ngoại tình, cũng là một sự ngoài ý muốn, nàng đã mang thai mấy tháng, thế nhưng thường ngày không nhận được sự yêu mến từ Hàn Đống.
Vừa có chút thời gian rảnh là nàng ra ngoài vụng trộm gặp gỡ, lúc đầu người nhà không ai phát hiện, cảm thấy nàng thích đi dạo phố nên cũng không để ý, không có gì to tát.
Cho đến khi Hàn Mụ Mụ một lần cùng hội chị em đi uống trà buổi trưa, tận mắt chứng kiến Chu Chu kéo tay một người đàn ông, hai người có những cử chỉ thân mật, sắc mặt mập mờ.
Hàn Mụ Mụ lúc này viện cớ rời đi, vụng trộm theo dõi, chỉ thấy Chu Chu dẫn theo người đàn ông đi thẳng vào khách sạn, hai người cười nói vui vẻ, xem ra không phải lần đầu.
Về sau mỗi khi Chu Chu ra ngoài, Hàn Mụ Mụ đều giả vờ như không có chuyện gì, sau đó đợi Chu Chu đi rồi nàng bắt taxi theo dõi, phát hiện Chu Chu mỗi lần hẹn gặp đều là những người đàn ông khác nhau.
Hai người đều đi dạo phố, rồi sau đó đi vào khách sạn.
Hàn Mụ Mụ nhìn đến đây tức đến mức chút nữa thì thăng thiên tại chỗ.
Về nhà đem chuyện mình thấy kể lại cho Hàn Ba Ba, hai ông bà sau khi thương lượng, quyết định vẫn là nói cho con trai, con trai nhà họ coi như lớn lên đẹp trai, vậy mà lại phải chịu một sự uất ức lớn như vậy.
Nguyên nhân là trước kia họ đều cảm thấy Chu Chu hiền lành biết điều, là do họ quá ngoan cố nên mới khiến cho con trai phải gặp chuyện như vậy.
Hai ông bà cảm thấy áy náy không chịu nổi.
Sau đó hai ông bà bắt đầu sinh ra nghi ngờ đối với đứa bé trong bụng của Chu Chu, nhưng mà bây giờ bọn họ vẫn chưa có biện pháp nào để phân biệt.
Hàn Đống từ chỗ cha mẹ biết chuyện của Chu Chu, cũng chỉ im lặng không nói gì, lúc trước mình phóng túng không bị trói buộc, đã từng qua lại mập mờ với biết bao nhiêu cô gái, bây giờ mình bị vợ cắm sừng, hết thảy đều là báo ứng.
Chu Chu thì không biết chuyện phong lưu của mình bị cả nhà biết, ở nhà vẫn ra vẻ ngoan ngoãn, đi ra ngoài thì phong lưu tự tại, cái ngôi nhà u ám đầy tử khí kia cô ta một ngày cũng không muốn chờ đợi thêm.
Mỗi lần cùng đàn ông qua lại, nàng đều cảm giác vui vẻ chưa từng có, có một loại khoái cảm báo thù, nhiều năm như vậy không có ai thật lòng yêu mình, cũng chỉ có cùng với đàn ông nàng mới cảm thấy được chút khoái lạc ngắn ngủi, loại cảm giác này khiến cho nàng chìm đắm trong đó, say mê sâu sắc.
Nàng thậm chí không sợ hãi bị bắt lại thì sẽ ra sao, chỉ muốn tận hưởng khoái lạc trước mắt.
Cả nhà quyết định chờ thời cơ, Hàn Mụ Mụ chỉ chờ khi Chu Chu vừa ra ngoài, liền trang điểm cải trang, bắt đầu theo dõi, lấy máy ảnh ra chụp lén, bà muốn làm cho người đàn bà này thân bại danh liệt.
Cuối cùng thì, đứa bé của Chu Chu chào đời, là một bé trai kháu khỉnh, vốn là một chuyện đáng vui mừng, nhưng mà trừ Chu Chu ra thì không ai trong nhà nở một nụ cười.
Chu Chu ý thức được điều gì, lại giả vờ như không biết, vội vàng bảo Hàn Ba Ba đặt tên cho đứa bé.
Hàn Ba Ba lại không chút hoang mang, bảo Hàn Đống cho đứa bé thử máu, lấy tên cho hay, đưa đứa bé lên hộ khẩu, nhất định phải biết rõ nhóm máu.
Chu Chu muốn ngăn cản, nhưng lại không thể nói ra, cái gì cũng không thể làm.
Vài ngày sau, báo cáo xét nghiệm được đưa tới, con là nhóm máu A, Chu Chu nhóm máu B, cả nhà Hàn Đống đều nhóm máu O.
Kết quả cho thấy đứa bé không phải con của Hàn Đống.
Hàn Đống cầm báo cáo đi tìm Chu Chu, "từng chữ từng câu hỏi, ngươi tốt nhất giải thích rõ ràng cho ta chuyện gì đang xảy ra?""Ta không biết, làm sao ta biết được, chắc chắn là bác sĩ tính sai, đứa bé là của anh mà.
Anh chính là ba của đứa bé."
Chu Chu giả bộ mặt đầy ủy khuất.
Hàn Mụ Mụ tức giận đến mức bật cười, diễn xuất của người đàn bà này tốt như vậy, không làm diễn viên cũng uổng.
Sau đó ném một tấm ảnh chụp Chu Chu ngoại tình lên mặt Chu Chu.
Giờ khắc này Chu Chu hoàn toàn luống cuống, cô ta cho là mình làm không chút sơ hở, sẽ không ai biết, ai ngờ rằng bọn họ đều biết rõ, chỉ chờ sẵn ở đây đợi cô ta mà thôi.
Thấy không còn giấu giếm được nữa, Chu Chu bắt đầu nổi điên, chỉ vào Hàn Đống mà chửi ầm lên, "Là tại anh, đều tại anh, cưới tôi về mà lại không yêu thương gì tôi, không cần tôi, tôi chẳng khác nào một cung phi bị bỏ rơi, tôi khát khao làm sao anh có thể yêu tôi, yêu tôi nhiều hơn một chút, nhưng trong ánh mắt của anh tôi thấy được toàn là sự lạnh lùng, trái tim tôi đã chết."
Hàn Đống không nói một lời, lạnh lùng nhìn Chu Chu giống như một kẻ điên.
Chu Chu lại chỉ vào Hàn Ba Ba Hàn Mụ Mụ, "còn có cả ông bà, đều tại ông bà cả, trước khi cưới thì biểu hiện với tôi tốt đẹp bao nhiêu, cưới về rồi thì sao, lúc nào cũng muốn trói buộc tôi, tôi phải nghe theo mọi sự sắp đặt của ông bà giống như một con mèo, lúc thì ông bà vui vẻ thì thưởng cho tôi chút thức ăn, lúc thì không vui thì lại cho tôi sắc mặt, cả cái nhà này chưa từng coi tôi là một con người."
Chu Chu một hơi nói rất nhiều, cô ta đem oán khí của mình nói hết ra.
Cha không thương mẹ không yêu, gả cho người chồng già không để ý đến mình, cha mẹ chồng thì ngoài mặt tốt với mình, nhưng thực tế thì xem thường mình.
Chu Ba Ba chạy tới, nhìn thấy con gái ra nông nỗi này, đành phải xin lỗi nhà Hàn Đống, Hàn Ba Ba hừ lạnh một tiếng, "con gái ông làm chuyện tốt, một câu xin lỗi là có thể giải quyết được sao?"
Một cái tát như trời giáng vang lên trên mặt Chu Chu, Chu Ba Ba tiếc nuối nói, "mày cái con không biết liêm sỉ này để xem tao có đánh chết mày không.
Cái mặt mo này của tao đều là do mày làm mất hết rồi, tao đánh chết mày."
Chu Chu không để ý tới đứa bé mình mới sinh xong, đứng dậy khỏi giường, vừa khóc vừa hỏi ba của mình, "ông có phải là ba của tôi không?
Nhiều năm như vậy ông có từng xem tôi là con gái của mình không, rốt cuộc tôi là con gái của ông hay là vật nuôi của ông vậy?"
Chu Ba Ba bị hỏi một câu cũng không thể mở miệng, ông làm cha bao năm qua hoàn toàn không xứng đáng, không ngờ con gái hận ông đến mức này.
Chu Ba Ba đành phải mang theo Chu Chu cùng đứa bé mới sinh đó quay về Chu Gia.
Chu Ba Ba hứa hẹn sẽ đền bù cho nhà Hàn, dù sao thì cũng là con gái của mình, gây ra chuyện lớn, vì không muốn người nhà Hàn trả thù, ông chỉ có thể cúi đầu nhận lỗi.
Mặc dù đã đuổi Chu Chu đi, nhưng mà người nhà Hàn cũng không có chút vui vẻ, chuyện này là do họ tự quyết định, tổn thương đến con trai của mình.
Từ sau khi kết hôn, trên mặt con trai của họ không còn chút nụ cười, cái dáng vẻ hăng hái của chàng trai trước đây cũng không còn, chỉ còn lại sự lặng lẽ như người chết.
Hàn Mụ Mụ hối hận, nếu biết sẽ ra nông nỗi này, lúc trước không nên ngăn cản con trai đi tìm người mà nó yêu.
Nhưng giờ như vậy thì bọn họ phải làm sao, cuối cùng Hàn Mụ Mụ hạ quyết tâm, giúp con trai đem Hoan Hoan quay trở lại.
Bà không biết rằng Hoan Hoan hiện giờ là một sự tồn tại mà bọn họ không thể với tới.
Hiện tại công ty của Hoan Hoan càng ngày càng phát triển, giá trị bản thân ngày càng tăng, dự định thực hiện một mục tiêu nhỏ.
Quan trọng nhất là đại lão Dịch Kiệt gần đây đã bắt đầu hành động, đối thủ cạnh tranh của Hàn Đống rất mạnh.
Hoan Hoan nghe được chuyện của Hàn Đống, sắc mặt không đổi, sau một thời gian dài như vậy, nàng đã sắp quên hắn rồi, không ngờ rằng lần nữa nghe được tin tức của hắn lại là chuyện thế này, trong lòng nàng vậy mà lại vì Hàn Đống mà cảm thấy bi ai.
Cuộc đời con người quả thật là như kịch, hoang đường lại chân thực…
