Cái gì bà bà, bà bà đều không để ý tới, nàng chỉ biết mình bị người đánh!
Tề Yến nàng đánh không lại, Tống đại mụ cái bà già kia nàng còn không đánh lại sao!
Nhưng mà ngay khi Tiêu Phán Nhi chuẩn bị động thủ thì, bỗng nhiên giật mình, nàng lại dừng động tác lại.
Không được, nàng không thể cứ như vậy mà đánh nhau với Tống đại mụ, Tống đại mụ là bà bà của nàng, đánh bà bà đây chính là đại nghịch bất đạo, nếu như bị người ta truyền đi, không kể ai đúng ai sai, người khác cũng sẽ chỉ trích nàng thôi!
Thậm chí sẽ có người dán đại tự báo nói xấu nàng!
Trong nháy mắt này, đầu óc Tiêu Phán Nhi lập tức tỉnh táo lại, nàng nghĩ thông suốt rồi, đối phó bà bà nàng không thể động tay, chỉ có thể dùng mưu trí!
Đánh thì không thể đánh, nhưng nàng có thể giả bộ đáng thương mà!
Thế là Tiêu Phán Nhi buông tay ra, nháy nháy mắt, nước mắt trong mắt rớt xuống, nàng ai oán một hồi, lảo đảo nghiêng ngả chạy về phía hướng nhà mình.
Nhìn bóng lưng Tiêu Phán Nhi lảo đảo nghiêng ngả, Tiêu Bảo Trân ngơ ngác: "Nàng đây là làm gì vậy?"
Tống đại mụ ngơ ngác.
Những người đang xem náo nhiệt cũng đều ngơ ngác.
Vừa rồi bọn họ đã thấy, Tiêu Phán Nhi nhìn Tống đại mụ với ánh mắt đặc biệt đáng sợ, bọn họ còn tưởng rằng Tiêu Phán Nhi muốn ăn tươi nuốt sống Tống đại mụ luôn rồi.
Nhưng mà chỉ mới mấy giây, Tiêu Phán Nhi đột nhiên đổi thành bộ mặt đặc biệt uất ức, lảo đảo nghiêng ngả liền chạy về hậu viện, không biết là muốn làm cái gì.
Tống đại mụ là người đầu tiên kịp phản ứng, "Ngươi làm gì đó Tiêu Phán Nhi!"
Nàng ba chân bốn cẳng đuổi theo, đuổi theo Tiêu Phán Nhi.
Đám quần chúng hóng chuyện cũng kịp phản ứng, vội vàng đuổi theo về hậu viện, còn có người nhiệt tình ôm Cao Sân đi, Tiêu Bảo Trân cũng nhanh chóng cầm ghế đuổi theo.
Quần chúng hóng chuyện lại trở lại vị trí, nhất định phải giữ vững vị trí đầu để hóng chuyện!
Đợi mọi người đều chạy đến hậu viện, Tiêu Phán Nhi cũng gần như đã nghĩ xong mình phải giả bộ đáng thương như thế nào rồi.
Nàng không tìm người khác, trực tiếp lảo đảo nghiêng ngả chạy vào phòng ngủ chính, chạy đến bên giường Tống Phương Viễn, lúc chạy tới thì mắt đã đỏ hoe, tóc cũng rối bù, một bộ dạng thấy mà thương, cực kỳ uất ức."Sao thế Phán Nhi, em làm sao vậy?" Tống Phương Viễn thấy Tiêu Phán Nhi, vội vàng giãy dụa muốn ngồi dậy hỏi.
Tống Phương Viễn thật sự rất yêu Tiêu Phán Nhi, đúng là yêu đến sống đi chết lại.
Chẳng phải sao, hắn bị thương nằm trên giường dưỡng thương, động cũng không động được, hôm nay nghe bên ngoài náo nhiệt như vậy, biết là chuyện trong nhà, vốn đã sốt ruột, lại nhìn Tiêu Phán Nhi chật vật chạy tới, trong lòng càng thêm lo lắng.
Tống Phương Viễn mặt đầy nóng nảy kéo Tiêu Phán Nhi về phía mình, lòng đau như cắt, "Em làm sao vậy? Ai bắt nạt em, nói cho anh! Anh làm chủ cho em!"
Ngay lúc Tống Phương Viễn sắp cuống cuồng, Tiêu Phán Nhi rốt cuộc thút thít lên tiếng, "Phương Viễn ca, em thật sự không muốn sống nữa, em tủi thân quá."
Tống Phương Viễn biến sắc, "Sao vậy! Nói cho anh! Có anh ở đây không ai được bắt nạt em!"
Tiêu Phán Nhi khóc lóc: "Không có ai bắt nạt em, là chính em nghĩ quẩn, cảm thấy quá uất ức. Hôm qua em nhìn ba đứa nhỏ thèm mật ong quá, thèm không chịu nổi, em liền nghĩ cách cho chúng nó, để chúng tự đi tìm tổ ong, đánh xuống ăn mật ong. Anh biết em lớn lên ở thôn mà, từ nhỏ đến lớn em vẫn hay làm vậy mà, có sao đâu, có bao giờ bị ong đốt đâu.""Em cũng không ngờ là ba đứa nhỏ tìm được tổ ong rồi, đánh xuống thì lại đốt con nhà người ta, người ta đến đòi bồi thường, bà bà biết là em cho bọn nhỏ cái ý đó, liền trước mặt bao nhiêu người mà tát em một cái, anh nhìn xem, mặt em sưng hết rồi, em thật sự thấy uất ức quá, không muốn sống nữa.""Cái gì? Mẹ anh đánh em hả?" Tống Phương Viễn luôn luôn rất giỏi bắt trọng điểm, mà toàn là những trọng điểm mình muốn biết.
Chẳng phải sao, hắn không hỏi là bọn trẻ có bị ong đốt bị thương không, cũng không hỏi nhà phải bồi thường bao nhiêu tiền, chỉ mặt đầy đau lòng nhìn về phía Tiêu Phán Nhi.
Tiêu Phán Nhi đưa mặt lại gần, khóc đến chết đi sống lại, "Anh xem nè.""Phương Viễn ca, anh nhất định phải tin em, em thật sự chỉ là không nỡ ba đứa nhỏ, em muốn cho chúng nó ăn ngon một chút, ai ngờ lại xảy ra chuyện này, em thật là vô tội mà." Tiêu Phán Nhi tiếp tục khóc: "Không ngờ bà bà căn bản không nghe em giải thích, cứ thế mà xông vào đánh em."
Nhìn trên mặt Tiêu Phán Nhi hai vết tay đỏ rực, Tống Phương Viễn cảm thấy lòng đau không tả xiết, đưa tay vuốt ve mặt Tiêu Phán Nhi vô cùng thương xót, ánh mắt kia dịu dàng như rót mật.
Tiêu Phán Nhi cũng quay đầu, cùng Tống Phương Viễn nhìn nhau, mắt đong đưa, "Phương Viễn ca, em thật không sống nổi nữa, em tủi thân quá.""Em yên tâm, có anh ở đây sẽ không để em chịu tủi thân đâu, anh nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em." Tống Phương Viễn đau xót nói.
Người bên ngoài nhìn cảnh này: ". . ."
Tiêu Bảo Trân: "Quả không hổ là nam nữ chính.""Không phải, tình huống của bọn họ là sao vậy, bên này đang cãi nhau, mẹ chồng nàng dâu đại chiến, đánh nhau chan chát, sao đến chỗ hai người này lại không giống nhau vậy?""Có phải hai người bọn họ muốn hôn môi không vậy, hôn môi cũng đừng để con nít nó thấy chứ." Cái tên tiểu tử ôm Cao Sân nói, vừa nói vừa bế Cao Sân lên, bộ dạng như sắp bỏ chạy đến nơi rồi.
Kim Tú Nhi tùy tiện ngó đầu ra cửa sổ kêu một tiếng, "Không phải, hai người mau dừng lại đi, đang cãi nhau đấy, muốn ân ái thì buổi tối mà ân ái."
Quả là mi đó Tú Nhi.. . .
Bị Kim Tú Nhi quấy rầy như vậy, Tống Phương Viễn với Tiêu Phán Nhi cũng không dính vào nhau được nữa, vội vàng tách ra một chút khoảng cách.
Đồng thời, Tống Phương Viễn nhìn mặt Tiêu Phán Nhi vừa đỏ vừa sưng, lại nằm lỳ trên giường khóc, lòng cũng đau như cắt.
Hắn nhíu mày dữ tợn, nhìn Tống đại mụ đang đứng ở cửa, giọng nói mang theo vài phần trách móc, "Mẹ, sao mẹ lại như vậy, sao mẹ lại có thể đánh Phán Nhi! Cô ấy là vợ con!""Bà bà dạy dỗ con dâu là chuyện đương nhiên, sao hả, nó bày trò xấu cho lũ trẻ nên ta không được đánh?" Tống đại mụ không dám tin nói.
Tống Phương Viễn nhìn mẹ mình, thấy mẹ mình bộ dạng chết không chịu hối cải, trong lòng thực ra cũng có chút khó chịu.
Hắn cũng đã gần ba mươi tuổi rồi, từ nhỏ đến lớn đều nghe mẹ mình nói, hiện tại cưới được nàng dâu mình thích, mà nàng dâu còn bị mẹ đánh, trong lòng hắn kỳ thực rất khó chịu, cảm thấy mẹ mình không chỉ đánh Tiêu Phán Nhi, mà còn đánh vào mặt hắn.
Nghĩ như vậy, lúc Tống Phương Viễn nói chuyện đã mang theo ý mượn chuyện để nói việc của mình.
Hắn nhìn chằm chằm Tống đại mụ, trách móc nói: "Cái gì mà bày trò ngu ngốc, Phán Nhi chỉ là muốn bọn nhỏ ăn ngon một chút thôi, cô ấy sai, nhưng điểm xuất phát không sai, ai biết được sẽ có những chuyện phía sau này. Ngược lại là mẹ, lẽ ra bồi thường tiền là xong chuyện, giáo dục bọn trẻ một trận là xong, vậy mà mẹ lại đánh Phán Nhi, náo loạn trong nhà, mẹ còn nhớ bác sĩ dặn con phải dưỡng bệnh cho tốt không? Mẹ cứ làm ầm lên như vậy thì con dưỡng bệnh kiểu gì?""Ý con là sao, đây là đang trách mẹ?" Cổ họng Tống đại mụ bỗng dưng cao vút!
Bà ta giận dữ nói: "Ta cực khổ nuôi mày lớn, để mày vào nhà máy làm công nhân, không phải để mày giờ cãi lại ta!""Con không cãi mẹ, đó vốn dĩ không phải là một chuyện mà." Tống Phương Viễn nhíu mày, có chút mất kiên nhẫn nói.
Tâm lý Tống đại mụ tan nát ngay, nước mắt trong nháy mắt trào ra, "Thì là một chuyện mà, sao lại không phải một chuyện, đây chính là trai lớn không theo mẹ, chim hỷ thước đuôi dài, cưới vợ quên mẹ! Mày cưới vợ là không nghe lời mẹ nữa, thấy mẹ đang hại mày đúng không?""Không phải mà mẹ, mẹ hiểu lầm ý con rồi." Tống Phương Viễn cũng hơi bối rối.
Tống đại mụ trực tiếp vừa khóc vừa la, "Số tao sao mà khổ thế này, lão già thì sớm bỏ đi, ta vất vả cực khổ nuôi ba đứa con lớn khôn, giờ thì hay rồi, con trai có vợ là không nghe lời ta, trước mặt bao nhiêu người lại nói ta không đúng, nói ta dạy con dâu sai rồi! Mày thà móc tim tao ra để dưới đất cho người ta giẫm đi còn hơn."
Bà ta ngồi phịch xuống đất, Tống đại mụ vừa vỗ đùi vừa khóc rống lên, nhìn rất đau lòng, dù sao con trai từ nhỏ đến lớn chưa từng nói nặng lời với bà ta như vậy."Hôm nay tao coi như mất mặt hết rồi, còn sống có ý nghĩa gì nữa, chi bằng lấy sợi dây mà treo cổ cho xong, bây giờ tao liền đi treo!"
Bà ta vừa nói vừa lật người đứng dậy, nhanh chóng chạy vào phòng, khi ra ngoài thì trên tay cầm một sợi dây thừng gai.
Tống đại mụ khóc thảm thiết ném sợi dây thừng lên xà nhà, vừa thắt nút vừa nói: "Bà con xóm giềng ơi, mọi người đều nhìn đi, nhớ kỹ đó, đây chính là cái kết của việc cưới phải con dâu xấu.""Cái này thì liên quan gì đến con dâu bà đâu, Tống đại mụ." Kim Tú Nhi tò mò hỏi.
Tống đại mụ gào lên một tiếng, vậy mà làm người ta đau lòng, "Nếu không phải tại con Tiêu Phán Nhi này, con trai tôi có náo loạn với tôi thế này không? Tất cả đều do nó rót thuốc mê vào tai con tôi, suốt ngày khóc lóc giả bộ đáng thương, đều tại nó mà con trai tôi mới không nghe lời tôi.""Thế nhưng mà nếu con trai bà thấy bà làm đúng, thì dù nàng ta có giả bộ đáng thương thế nào cũng vô dụng thôi." Kim Tú Nhi lúc nào cũng chỉ thích đâm vào tim người khác tiếp lời.
Lần này Tống đại mụ không phản bác, chỉ rên rỉ một tiếng, mặt đầy tuyệt vọng thò cổ vào vòng dây thừng.
Ừm, một khóc hai nháo ba treo cổ, đủ cả rồi đấy.
Mọi người tặc lưỡi nhìn cảnh tượng này, thật ra trong lòng đều biết Tống đại mụ đang diễn trò, nên không ai lên ngăn cản, đều đứng ở phía sau viện xem kịch.
Tiêu Bảo Trân ngược lại cẩn thận lùi về sau một bước.
Xem ra ý nghĩ trước đây của nàng là đúng, tuyệt đối không thể tới gần nam nữ chính, cả gia đình bọn họ quá sức gà bay chó chạy, quá náo nhiệt!
Tống đại mụ thòng cổ vào dây thừng, nhưng còn chưa kịp đá chân, bỗng mở mắt, ánh mắt trừng trừng nhìn về phía Tiêu Phán Nhi, "Ta dù có chết cũng không tha cho ngươi, con dâu ngỗ nghịch! Nếu ta chết chính là do ngươi ép chết, ngươi đừng hòng trốn thoát!"
Thế là áp lực bây giờ đổ lên phía Tiêu Phán Nhi.
Nàng giả vờ đáng thương, Tống đại mụ còn ác hơn, trực tiếp chơi bài một khóc hai nháo ba thắt cổ.
Lần này đám người hóng chuyện đều tò mò cao độ, Tiêu Phán Nhi định làm thế nào để đỡ chiêu đây!"Phải nói người ác vẫn là Tống đại mụ, trực tiếp thòng dây thừng lên cổ, ta chưa từng thấy bà già nào ác như vậy.""Đúng vậy, nếu bà ấy thật sự có chuyện gì, Tiêu Phán Nhi coi như thảm rồi, cả đời này sẽ bị người chỉ trích.""Theo ta thấy thì Tống đại mụ làm quá đáng rồi, không phải chỉ cãi nhau trong nhà, có cần phải ép con dâu đến mức này không? Lần này Tiêu Phán Nhi phải làm sao? Có nên tranh thủ cầu xin bà mẹ chồng không?""Ta cũng nghĩ thế, hoặc là xin lỗi bà mẹ chồng, hoặc là bảo Tống Phương Viễn làm mềm mỏng với mẹ đi."
Mọi người đang xì xầm bàn tán, đều cảm thấy lần này Tiêu Phán Nhi không còn cách nào.
Tiêu Bảo Trân đứng bên cạnh không nói gì, nhưng trong lòng nàng cảm thấy, Tiêu Phán Nhi sẽ không dễ dàng nhận thua như vậy.
Với tính cách của Tiêu Phán Nhi, sẽ không ngồi chờ chết."Ê ê, mọi người nhìn Tiêu Phán Nhi kìa, có phải cô ta chuẩn bị xin lỗi chịu thua với mẹ chồng rồi không?" Có người nhỏ giọng nói.
Không ngờ một giây sau, Tiêu Phán Nhi làm một chuyện khiến mọi người mắt muốn rớt ra ngoài!
Chỉ thấy Tiêu Phán Nhi từ từ đứng dậy, còn ra vẻ kiên cường vuốt lại tóc, mắt đỏ hoe nhìn Tống Phương Viễn, "Phương Viễn ca, ta không có ý đó, ta chỉ muốn sống tốt với anh, chưa từng nghĩ sẽ ép mẹ chết.""Ta biết Phán Nhi, tâm ý của nàng ta đều hiểu." Tống Phương Viễn vô cùng cảm động, hốc mắt đỏ hoe.
Tiêu Phán Nhi lại kiên cường cười, "Nhưng bây giờ tất cả mọi chuyện xấu đều đổ lên người ta, mẹ chồng là người lớn, ta không thể trách bà ấy, nhưng ta cũng không thể mang tội danh ép mẹ chồng chết được."
Nàng nhìn Tống Phương Viễn đầy thâm tình, "Cho nên ta chỉ có thể lấy cái chết để chứng minh tấm lòng trong sạch, nhờ anh chuyển lời tới mẹ, ta vĩnh viễn tôn kính bà ấy, bởi vì bà ấy là mẹ của anh!"
Câu nói đó đối với Tống Phương Viễn gây ra một cú sốc, có thể nói là cấp độ hạch/đạn, hắn lập tức trợn mắt nhìn, ánh mắt tràn đầy thâm tình nhìn Tiêu Phán Nhi.
Tiêu Phán Nhi vừa dứt lời, lao thẳng về phía bức tường.
Nàng đập đầu vào tường! !
Chỉ nghe thấy bịch một tiếng, toàn bộ hậu viện đều im lặng, tĩnh mịch như chết, không ai dám lên tiếng, cũng không ai biết phải nói gì.
Tất cả mọi người đều rung động!
Vô cùng rung động.
[📢 Tác giả có lời muốn nói] Xin lỗi, hôm nay tác giả có việc nên đăng trễ, ngày mai sẽ khôi phục lại lịch đăng bình thường! !..
