Buổi tối tan làm, Lăng Vân Duyệt không về điểm thanh niên trí thức, trực tiếp lên núi.
Nàng muốn tìm trái cây, săn bắt con mồi, nên đi thôi.
Có lẽ vì sắp tới mùa gặt, sau mùa gặt lại đến mùa đông nghỉ ngơi, nên dạo gần đây có khá nhiều người lên núi nhặt củi, hái rau dại.
Lúc này rau dại có hơi già, nhưng dù sao vẫn hơn là không có gì để ăn trong thời gian tới."Lăng thanh niên trí thức, cô cũng lên núi à."
Người nói là dì Mã.
Dì thấy trời chưa tối hẳn, lại có người lớn trông cháu gái giúp nên muốn lên núi tìm ít rau dại, làm bánh bao rau dại cũng không tệ."Dạ, dì, chẳng phải chuẩn bị đến mùa gặt sao, cũng chỉ có bây giờ mới có chút thời gian rảnh.""Con bé này thật siêng năng."
Mã Lan Hoa thật lòng cảm thấy như vậy.
Lúc mới bắt đầu tới đây, ngày nào cô cũng lên núi nhặt củi.
Lăng Vân Duyệt nói với mọi người là đi nhặt củi, dì Mã thì hái rau dại, nên hai người tách ra ở chân núi, đi về hai hướng khác nhau.
Hôm nay Lăng Vân Duyệt định đi vào sâu trong núi, vì cô có không gian, có vũ lực, trong lòng không hề sợ hãi, tự tin là đủ khả năng.
Kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, lúc cô đến bìa rừng thì thấy một ông lão đầu bạc trắng.
Ông mặc quần áo vá chằng vá đụp, trên lưng cõng một cái sọt tre, đang ngồi xổm trên mặt đất, hình như đang đào một loại cây cỏ nào đó.
Lăng Vân Duyệt suy nghĩ một chút là biết ngay người kia là ai.
Cô đến đại đội Hồng Tinh cũng được một thời gian, trang phục này không lẫn vào đâu được, quần áo như được vá từ những mảnh vải vụn còn sót lại.
Chắc hẳn là Tần gia gia không bỏ trốn mà Tiểu Huy đã kể.
Cô nhớ Tiểu Huy từng nói, Tần lão gia là bác sĩ, còn là viện trưởng nữa.
Cô liền bước tới, "Lão gia gia, đây là thảo dược ạ?
Nơi này đã là bìa rừng rồi, rất nguy hiểm, ông nên về sớm đi ạ."
Tần Phong không ngờ ở nơi rừng sâu này lại có người tới, còn là một cô gái trẻ tuổi, "Tiểu cô nương không nên lại gần ta quá, như vậy không tốt cho cháu đâu."
Trước khi bị điều về nông thôn, Tần Phong là viện trưởng bệnh viện Kinh Thị, ngồi ở vị trí đó ông luôn cảm nhận được những thay đổi của tình hình.
Khi đó ông cảnh giác với tất cả mọi người, ông luôn tâm niệm phải cẩn thận, nhưng ông không ngờ người tố cáo mình lại chính là con trai ruột.
Nguyên nhân là con trai ông muốn ngồi vào vị trí của ông.
Con cái mà vì lợi ích cá nhân có thể tố cáo cả cha mình, ông nghi ngờ việc giáo dục của mình có vấn đề.
Sau khi bị điều về đây, cuối cùng ông cũng có thời gian để hồi tưởng lại những kỷ niệm giữa mình và con trai, nhưng dù nghĩ thế nào ông cũng chỉ nghĩ đến công việc ở bệnh viện, loại bệnh này nên chữa thế nào, nên dùng bao nhiêu thuốc.
Ông mới phát hiện ra mình là một người cha không đủ tiêu chuẩn.
Cho đến khi gặp được gia đình họ Trần, ông mới nhận ra bầu không khí giữa cha con có thể nhẹ nhàng đến vậy.
Hiện tại ông đã nghĩ thông suốt, rộng lượng hơn.
Thật ra thì lỗi là do con ông, không liên quan đến người khác, ông cũng không cần phải oán trời trách đất.
Nếu không có duyên làm cha con, thì coi như là người xa lạ."À, ông là người ở chuồng trâu ạ?
Đây là cây gì vậy ạ?
Rau dại ạ?"
Tần Phong không giấu giếm gì cả, đã đến nước này rồi, bị tố cáo nữa thì có thể tệ hơn được nữa sao, "Đây là cây ngũ gia bì, là một vị thuốc quý, có tác dụng ích khí kiện tì, bổ thận an thần.
Thường thì tháng mười mới đào là tốt nhất, nhưng chúng ta sắp tới mùa gặt, ta không rảnh đến đây.
Nên tranh thủ đào trước một chút, nhưng chỉ cần chế biến cẩn thận thì cũng không sao."
Khi nói đến lĩnh vực quen thuộc, Tần Phong toát ra một vẻ tinh thần khác hẳn.
Đáng tiếc là đàn gảy tai trâu, Lăng Vân Duyệt nghe mà như lọt vào sương mù, kỹ năng này cô không hiểu rõ.
Một lúc sau, có lẽ Tần Phong cảm nhận được sự im lặng của đối phương nên không nói thêm gì nữa, cũng chẳng thể mang vác được bao nhiêu.
Hai người nhìn nhau, nhất thời không biết nên tiếp tục thế nào."Khụ, trời sắp tối rồi, ông nên về đi, trời tối leo núi nguy hiểm lắm ạ."
Lăng Vân Duyệt khuyên nhủ."Ừ, Lăng thanh niên trí thức, ta về trước đây."
Vừa hay cây thuốc này cũng đã đào xong.
Nếu không về, bà lão ở nhà lại lo lắng."Ông nhận ra cháu ạ?"
Lăng Vân Duyệt ngạc nhiên, cô nhớ là vừa nãy mình chưa giới thiệu gì mà."Ta nghe Tiểu Huy nhắc đến cháu rồi, lão già ta liếc mắt một cái là nhận ra ngay."
Chủ yếu là thằng bé Tiểu Huy ấy, từ khi cô của nó về nông thôn, ngày nào ba bữa nó cũng ra rả trước mặt ông, nói cô nó tốt thế nào.
Ông bị tẩy não luôn rồi, muốn không nghe cũng không được, có lẽ thằng bé hưng phấn quá, cũng không có ai để tâm sự, chỉ có thể chạy đến chỗ ông.
Vừa nãy vừa thấy cô nương này quả thật có chút giống Tiểu Huy.
Thì ra là vậy, Lăng Vân Duyệt có chút ngượng ngùng, vừa nãy cô không xưng tên, chủ yếu là không biết lão gia là ai, với cả gần đây cứ xưng là cô của Tiểu Huy, cảm giác có hơi kỳ quái."Thôi thôi, trời không còn sớm, về đi."
Tần Phong không để ý, cẩn thận một chút cũng không sao, với cả cô gái này cũng không có gì thất lễ cả."Lão gia tử, tối nay cháu sẽ qua đó, phiền ông nói với cậu giúp cháu một tiếng, còn nữa, tối nay ông và lão nãi nãi nhớ cùng nhau qua đó.
Quyết định vậy nhé.
Cháu đi nhặt ít củi, ông xuống núi đi ạ."
Lăng Vân Duyệt nói xong không để người ta từ chối, quay người bỏ đi.
Hôm qua Lăng Vân Duyệt về quá muộn, nghỉ ngơi sớm trong không gian.
Đồ mua từ trấn hôm qua còn chưa mang qua cho cậu mợ được, định tối nay lại đi một chuyến, cũng lâu rồi chưa đến thăm họ, đồ ăn các thứ cũng nên mang qua.
Thời gian này không biết cậu mợ làm việc ở đâu, cũng không có cơ hội tìm hiểu kỹ càng.
Vì tốn chút thời gian nên việc vào sâu trong núi không khả thi, cô liền đổi hướng đi tới, tiện tay đào một gốc nho dại đem vào không gian trồng trên cỏ, để nó có thể phát triển tốt, cô còn dùng gỗ làm cái giàn đơn giản bên cạnh.
Lúc xuống núi Lăng Vân Duyệt cõng một bó củi lớn, trong tay còn xách một con gà rừng, khi trở lại điểm thanh niên trí thức thì trời đã tối đen.
Cô cũng không vội, muốn đi đến chuồng trâu còn phải đợi khuya hơn nữa.
Không biết có phải do chuyện chiếc xe đạp hay không mà mấy ngày nay không khí ở điểm thanh niên trí thức có vẻ trầm lắng.
Mọi người trong ký túc xá tập thể nói chuyện cũng vô thức nhỏ giọng hơn.
Lăng Vân Duyệt mặc kệ những chuyện này, trong không gian cô làm món gà hầm khoai tây đơn giản, lạp xưởng xào đậu que và món địa tam tiên.
Không gian của cô trước đây không thể giữ tươi đồ đạc, hiện tại thứ cô lấy ra được cũng chỉ là thịt khô, lạp xưởng các thứ dễ bảo quản.
Xem ra chuyến đi vào sâu trong núi là không thể trì hoãn được nữa.
Lăng Vân Duyệt nhét hết vải bông, len sợi mua ở Cung Tiêu Xã cùng mấy thứ lương thực vào sọt.
Rút kinh nghiệm lần trước, lần này cô đóng gói cẩn thận ba lớp trong, ba lớp ngoài, trước khi ra cửa còn quan sát kỹ càng, xác định an toàn mới đi ra ngoài.
