Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Tông Môn Phá Sản, Ta Dựa Vào Bán Điện Thoại Chế Bá Tu Chân Giới

Chương 17: Thật sự là tổng giám đốc hôn một cái trận làm chào hàng?




Chương 17: Thật sự là tổng giám đốc đích thân ra trận chào hàng?

“Thạch Đầu, ngươi nói hiệu cầm đồ của ngươi bán điện thoại di động này, rốt cuộc bán bao nhiêu?”

Thạch Đầu không nói gì.

Mà là giơ ra hai ngón tay, để đám người suy đoán.“Hai mươi viên linh thạch hạ phẩm?”

Thạch Đầu lắc đầu.“Thạch Đầu, ngươi không phải là muốn 200 viên đấy chứ, lòng dạ quá đen tối!”

Thạch Đầu lúc này mới gật gật đầu.

Hắn không hề cảm thấy mình bán đắt.“Nói ta bán đắt, vậy các ngươi có từng suy nghĩ mạng của mình đáng giá bao nhiêu tiền không?”

Một câu hỏi ngược lại của Thạch Đầu lại là điều nhắc nhở rất nhiều người.

Dù sao thân tử đạo tiêu, có được nhiều linh thạch hơn nữa cũng vô dụng.

Nghĩ thông suốt điểm mấu chốt này, có người cắn răng móc ra 200 viên linh thạch.“Khẩu vị lớn như vậy, không sợ ăn bể bụng à?”

Giọng nói của Tô Mặc từ xa vọng lại gần.

Điện thoại di động của mình thế mà lại gặp phải thương nhân trung gian lòng dạ hiểm độc.

Mà lại chỉ qua một lần sang tay, đã bán ra với giá cao gấp 20 lần giá của chính mình.

Tô Mặc không khỏi nghĩ đến trước khi xuyên qua, mình đã thật vất vả mới đi xem được một buổi hòa nhạc.

Kết quả giá vé bị thổi lên cực cao.

Người trước mắt này và đám hoàng ngưu có gì khác nhau?“Ngươi là ai?”

Thạch Đầu chưa từng gặp Tô Mặc.

Nhưng khi ánh mắt nhìn thấy Thanh Vân, lập tức đem điện thoại trên bàn thu vào.

Nguồn gốc những chiếc điện thoại này của hắn cũng không quang minh chính đại cho lắm.“Ta là ai không quan trọng, quan trọng là điện thoại trên tay ngươi là từ Linh Hoa Tông của ta chảy ra.”“Không có sự đồng ý của ta, ngươi căn bản không bán được!”

Tô Mặc nhớ tới cảnh này có điểm giống như quảng cáo trong video ngắn vậy.

Tổng giám đốc công ty đích thân ra trận quảng bá.

Trước khi xuyên qua, đánh chết hắn cũng không nghĩ tới loại chuyện này lại rơi vào trên người mình.“Này, ngươi người này sao lại như vậy, chúng ta một người muốn mua một người muốn bán, làm sao lại phiền đến ngươi?”

Điều này không khỏi cũng gợi lại ký ức của Tô Mặc.

Sau khi tổng giám đốc công ty ra trận, tiếp theo chính là cảnh người xem không hiểu chuyện.“Không phải là phiền đến ta, mà là những điện thoại này các ngươi mua về cũng không dùng được.”

Tô Mặc giải thích nguyên lý điện thoại di động cho đám người một lượt, đám người bừng tỉnh.“Cái này chẳng phải cũng giống như nhỏ máu nhận chủ sao?”

Thấy Tô Mặc nói đạo lý rõ ràng.

Nên tin ai?

Trong lòng mọi người tự nhiên đã có đáp án.

Trong lúc nhất thời, Thạch Đầu chọc phải cơn giận của đám đông.

Đám người cùng nhau tiến lên, vây chặt lấy Thạch Đầu.“Ta không có lừa gạt, các ngươi cũng thấy Thanh Vân Tông chủ chẳng phải vẫn sống sờ sờ đó sao.”“Hơn nữa ta cũng đâu có nói là trăm phần trăm kích hoạt được năng lực bảo mệnh của điện thoại di động đâu!”

Thạch Đầu càng giải thích như vậy, đám người càng thêm tức giận.

Quy Nguyên hiệu cầm đồ không thể không đóng cửa tránh họa.

Mọi người tụ tập lại mắt thấy sắp giải tán, Tô Mặc vội vàng lên tiếng.“Các vị muốn điện thoại thật sự à, ta chính là tông chủ Linh Hoa Tông.”

Một bên Bá Thiên và những người khác thấy mà trợn mắt.

Thật sự là tổng giám đốc đích thân ra trận chào hàng sao?

Ngăn cản cũng không được, Bá Thiên và những người khác chỉ có thể nhìn Tô Mặc biểu diễn.“Thôi đi, tông chủ đại môn phái tới cái nơi nhỏ bé này làm gì?”“Đến đây, vừa đuổi đi một kẻ lừa gạt, lại tới một kẻ nữa.”

Những người khác chỉ cảm thấy Tô Mặc là một tên lừa đảo khác.

Tô Mặc cũng không có cách nào.

Tu tiên giả trước mắt phần lớn đẳng cấp khá thấp.

Đừng nói là hắn, cho dù là Thanh Vân ở đây mà không che giấu khí tức, Chỉ sợ đám người trước mắt này phải nằm xuống một nửa.“Điện thoại Linh Hoa Tông bán giá đặc biệt tại chỗ! Một chiếc điện thoại chỉ cần một viên linh thạch! Một viên linh thạch hạ phẩm!”

Một viên linh thạch hạ phẩm?

Đám người lần nữa nhao nhao vây lại.

Đừng quan tâm người này có phải là lừa đảo hay không.

Một viên linh thạch hạ phẩm thật sự là mua không thiệt, mua không lầm.“Ta đi! Nhìn kỹ xem, thật đúng là vị Tô tông chủ kia.”

Tô Mặc là thiên kiêu một đời, người nhận ra hắn không ít.

Những người có thể lui tới Quy Nguyên hiệu cầm đồ, phần lớn cũng là hạng người vào Nam ra Bắc.“Thật sự chỉ một viên linh thạch hạ phẩm? Ngươi bán cho ta 100 cái, ta liền tin ngươi.”

Có người hiểu chuyện đứng ra gây sự.

Nào ngờ, Tô Mặc thật sự lấy ra vô số chiếc điện thoại.

Giống như bày hàng vỉa hè, đặt xuống trước mặt người kia.“Cái này......”

Người gây sự nhất thời im lặng.“Ngươi không cần, ta muốn!”

Thanh Vân, người đưa Tô Mặc tới, thèm thuồng vô cùng.“Ai đưa linh thạch, thì là của người đó.”

Thanh Vân vung tay, liền đưa cho Tô Mặc 100 viên linh thạch hạ phẩm.

Hắn cũng không so đo chuyện trước đó đã dùng mười viên linh thạch hạ phẩm để mua điện thoại.

Hắn biết rõ người trước mắt chính là Tô Mặc.“Thanh Vân Tông chủ, 100 chiếc điện thoại này không có ban thưởng 'tứ linh' miễn phí, không biết Thanh Vân Tông chủ có cần 'tứ linh' không?”

Đám người lúc này mới kịp phản ứng.

Nguyên lai một viên linh thạch hạ phẩm chỉ đơn thuần là chi phí mua điện thoại di động.“Tô tông chủ, không biết 'tứ linh' này là ý gì?”

Lưu Viên Ngoại hỏi.

Con trai của hắn hiện tại đã là Trúc Cơ kỳ, cho nên hắn cũng muốn mua cho nhi tử một bí bảo phòng thân.“'Tứ linh' này chính là năng lực nhắc nhở người nắm giữ điện thoại về nguy hiểm tính mạng vào thời khắc mấu chốt mà ta vừa nói.”“Nếu như không tiến hành 'tứ linh', thì cũng chỉ có thể thực hiện chức năng truyền âm cơ bản không giới hạn khoảng cách.”

Chỉ tốn một viên linh thạch hạ phẩm, là có thể nhận được một bí bảo truyền âm không giới hạn khoảng cách.

Cho dù không có 'tứ linh', cái này cũng đã là tương đương nghịch thiên rồi.“Tô tông chủ, không biết lần đầu 'tứ linh' cần nạp tiền bao nhiêu linh thạch?”

Tô Mặc chậm rãi giơ một ngón tay lên.“Một viên linh thạch thượng phẩm?”

Thanh Vân đoán đầu tiên.

Chỉ thấy Tô Mặc lắc đầu nói.“Một viên linh thạch trung phẩm là đủ.”

Sau khi nghe xong, đám người sôi trào.

Đồ tốt như vậy, bây giờ giao tiền có được không?

Không được!“Hiện tại, địa điểm duy nhất có thể tiến hành 'tứ linh', chính là Linh Hoa Tông của ta.”“Rất nhanh các điểm bán của Linh Hoa Tông sẽ được thiết lập ở các châu thành!”

Câu chuyện gì lan truyền nhanh nhất?

Những câu chuyện mang hơi hướng chợ búa, lại khoa trương và không hợp lẽ thường là lan truyền nhanh nhất.

Tông chủ tự mình chào hàng, chuyện này có đủ mánh lới không?

Phương châm của Tô Mặc chính là tạo ra hiệu ứng khuấy động thị trường.

Nếu như nói việc ép các tông chủ mua điện thoại di động là bước đầu tiên để gài mìn, Vậy thì việc khuấy động thị trường này chính là mồi lửa để thổi bùng lên ngọn lửa đó.

Không bao lâu, các châu thành liền dấy lên làn sóng mua sắm điện thoại di động.

Cái giá một viên linh thạch hạ phẩm quả thật quá thấp.

Cho dù là giả, thì có thể chịu thiệt bao nhiêu chứ?

Số lượng người sử dụng tăng mạnh.

Số lượt sử dụng công năng nạp tiền cũng theo đó tăng vọt.

Người đến Linh Hoa Tông để 'tứ linh' càng là nhiều không kể xiết.

Tài chính của Linh Hoa Tông dồi dào, không cần sống tằn tiện như trước đây nữa.

Tô Mặc cũng không lập tức trở về tông môn.

Mà là dẫn theo trưởng lão đi các nơi xây dựng trạm cơ sở.

Có trạm cơ sở, điện thoại mới có thể sử dụng, mới có tư cách cạnh tranh thị trường.

Âu Dương trưởng lão vẫn luôn chú ý tình hình tài chính của tông môn.“Tông chủ, ta Âu Dương sống từng này tuổi vẫn là lần đầu tiên làm ăn lời khủng như vậy.”

Lúc trước khi Tô Mặc nói điện thoại chỉ bán một viên linh thạch hạ phẩm, Âu Dương trưởng lão đã cảm thấy cho dù là lãi ít bán nhiều thì cũng không chắc kiếm được bao nhiêu linh thạch.

Bây giờ linh thạch kiếm được từ việc nạp tiền mới khiến hắn mở rộng tầm mắt.“Âu Dương trưởng lão, đây đều là chuyện nhỏ thôi.”“Tương lai điện thoại Linh Hoa Tông của chúng ta là muốn bán chạy khắp toàn bộ Thương Lan Châu, toàn bộ tu tiên giới!”

Tô Mặc, trong vai trò tổng giám đốc, lại lần nữa vẽ ra một chiếc bánh lớn.

Âu Dương trưởng lão khó mà tưởng tượng nổi.

Bây giờ Thương Lan Châu vẫn còn mảng lớn thị trường chưa được khai thác.

Một khi điện thoại mở rộng ra toàn bộ đại lục, Vậy sẽ là một cảnh tượng hoành tráng đến thế nào!

Trải qua sự trợ giúp của Bá Thiên và các trưởng lão khác, Cùng với việc bỏ ra chi phí không tiếc tay, Rất nhiều nơi ở Thương Lan Châu đã được bố trí trạm cơ sở.

Bước tiếp theo sau khi trở lại tông môn, Tô Mặc dự định bắt đầu làm công năng trò chuyện video cho điện thoại di động.

Phần cứng đã được mở rộng.

Sau đó sẽ phải dựa vào phần mềm để điên cuồng kiếm linh thạch.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.