Phong Nguyên vốn định hôm nay sẽ kiểm tra bài Chính Sách, xem năng lực của Sở Minh đến đâu, nếu thể hiện kém quá thì sẽ từ bỏ cậu nhóc này.
Nhưng ai ngờ đâu, bài kiểm tra còn chưa bắt đầu thì Sở Minh đã dùng một thân phận khác, thể hiện một tài năng khiến cả hắn và cả Liễu huyện thừa đều phải kinh ngạc thốt lên!
Kiểm tra... Bài Chính Sách!
Phong Nguyên chợt nhớ ra điều gì, thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, chắp tay với Đàm Hồng: “Đàm bộ úy, việc này liên quan rất lớn, xin ngài báo với Thiệu hình úy một tiếng, đừng để lộ chuyện Sở Minh là thư sinh.”
Một thiếu niên mười sáu tuổi, lại có khả năng diễn giải "Sơn Hải Đại Hoang Thông Kinh · Sơn Kinh", thiên tài bậc này mà để kẻ có ý đồ biết được thì sẽ sinh ra không ít chuyện phiền phức.“Phong đại nhân yên tâm, chuyện của Sở Minh, tuyệt đối sẽ không lộ ra nửa lời.”
Không cần Phong Nguyên nhắc, Đàm Hồng cũng hiểu rõ thư sinh Sở Minh đại diện cho điều gì.
Hơn nữa, cho dù Sở Minh không phải thư sinh kia, thì hắn và Thiệu Bằng Thư cũng không để cậu xảy ra chuyện gì.
Thiệu Bằng Thư từ bộ úy thăng lên hình úy, còn hắn từ phó biến thành chính, đều là nhờ chuyện ở Huyết Sát giáo của Liễu trấn, Phương giáo đầu đã để bọn họ hưởng công.
Hắn và Thiệu Bằng Thư đã hứa với Phương giáo đầu sẽ bảo vệ tốt Sở Minh.
Ngoài hai lý do này ra, còn một lý do thứ ba, đó chính là bộ kình pháp mà Sở Minh đã đưa cho bọn họ lúc trước.
Sau khi trở về, Đàm Hồng và Thiệu Bằng Thư mấy ngày liên tục luyện tập, khí huyết trong người đã cô đọng lại, từ từ ngưng thực, trở nên mạnh mẽ hơn cả võ phu bình thường.
Dù chỉ là một chút thôi, nhưng vẫn khiến cả hai vô cùng muốn biết liệu có công pháp tiếp theo không.
Cả hai đã nghĩ đến chuyện đòi hỏi từ Phương Khiếu, nhưng lại e ngại uy thế của Phương Khiếu, nên Đàm Hồng và Thiệu Bằng Thư cảm thấy, vẫn là dễ nói chuyện với Sở Minh hơn.“Ừm, ta đi tìm cậu nhóc đó!”
Phong Nguyên không nói thêm gì, bước nhanh rời khỏi sân nhỏ, thẳng đến Uyển Đường của bài Chính Sách mà đi.
Chốc lát sau.
Hắn nhíu mày nhìn đám đồng sinh trong Uyển Đường, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chỗ Ninh Hạo và Lương Nguyên đang ngồi.
Cuốn “Thi Chính Binh pháp” dày cộp chắn trước mặt hai người, Phong Nguyên không nhìn rõ mặt của họ.
Mà chính điều này, khiến Phong Nguyên cho rằng Ninh Hạo và Lương Nguyên có tật giật mình, không dám nhìn thẳng vào hắn.“Ninh Đại Hán, Lương Tiểu Đồng.” Hắn chậm rãi bước đến cạnh hai người, giữa ánh mắt nghi hoặc của mọi người, cất giọng lạnh lùng.
Ninh Đại Hán?
Lương Tiểu Đồng?
Các đồng sinh càng thêm nghi hoặc, Phong đại nhân không giảng bài, lại gọi ai thế?
Kẻ hung hãn? ! Thư đồng? !
Ninh Hạo và Lương Nguyên đột nhiên ngẩng đầu, vẻ kinh hoàng thoáng qua trong chốc lát.
Phong tiên sinh đã biết chuyện hôm qua!
Quả nhiên là đám nhóc con này!
Chỉ trong giây lát, Phong Nguyên đã nhận được câu trả lời từ ánh mắt của hai người, ba người vẽ tranh trên hành lang hôm qua, chính là ba người ở Vân Tê viện!“Người đâu?” Hắn nhìn chằm chằm vào Ninh Hạo và Lương Nguyên, giọng nói lạnh như băng.
Người?
Hứa Hà ngồi phía trước nghe vậy, trong mắt thoáng qua vẻ vui mừng.
Sở Minh không đến, Phong đại nhân tức giận rồi.
Càng như vậy càng tốt!
Hướng Trường Cố nghe được lời chất vấn này, vẻ mặt cũng lộ ra nụ cười lạnh hiếm thấy.
Còn Lục Hiển ngồi cuối hàng thì biểu hiện còn khoa trương hơn, khóe miệng gần như không kìm được ý cười.
Khi Phong Nguyên vừa cất tiếng, hắn chỉ cảm thấy tâm tình thoải mái, như bị người đè nén đã lâu, nay đột nhiên phản công.
Ninh Hạo và Lương Nguyên nghe Phong Nguyên chất vấn thì vẻ mặt càng thêm bối rối.“Điếc hay là câm rồi?”
Phong Nguyên nghiêm giọng quát lớn, cả hai đều run lên.
Lương Nguyên rụt đầu lại, ngấm ngầm đẩy Ninh Hạo.“Sở huynh... Sở sư đệ, hắn, hắn đến Văn Lan trai rồi.”
Ninh Hạo không để ý, cơ thể nghiêng sang phía Phong Nguyên, lúc này mới bất đắc dĩ lên tiếng.
Văn Lan trai?
Hướng Trường Cố và Hứa Hà ngồi phía trước nghe vậy, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng, chế giễu.
Phong đại nhân còn chưa tan học mà đã chạy đến Văn Lan trai, đây đúng là quá bất kính!
Nhưng... Đây cũng là cơ hội thể hiện tốt nhất.
Hứa Hà lập tức đứng lên, cúi người với Phong Nguyên, thở dài: "Đại nhân, không còn sớm nữa, chúng ta không thể vì một đồng sinh mà làm lỡ buổi giảng bài của tiên sinh..."“Giảng bài? Thụ cái rắm khóa!”
Phong Nguyên mạnh tay vung ống tay áo, ánh mắt sắc bén quét nhìn cả Uyển Đường, các đồng sinh ở đây vội vàng cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào hắn.
Hứa Hà cứng đờ người, nhất thời không biết làm sao.
Mình chỉ nói một câu, sao Phong đại nhân lại tức giận đến vậy?“Từng người các ngươi, dạo gần đây so với trước thì thế nào, kết quả vẫn là không bằng người ta!” Phong Nguyên bước nhanh đến cửa, “Tất cả tự mình suy nghĩ cho kỹ đi!”
Bỏ lại một câu, hắn liền vội vã chạy về phía Văn Lan trai, để lại trong Uyển Đường đám đồng sinh không hiểu chuyện gì.
Phong tiên sinh vì Sở Minh không đến mà bỏ cả khóa học?
Phong đại nhân giận thật rồi!
Sở Minh tiêu rồi.
Chỉ là, ý của Phong đại nhân khi nãy là gì?
Ở đây, ngoài Ninh Hạo và Lương Nguyên ra thì những người còn lại đều đang suy đoán, cái tên đồng sinh Sở Minh đã gây họa lớn.
Hứa Hà vẫn đứng ngây người ra, mãi đến khi Hướng Trường Cố cất tiếng bên tai: “Hứa sư huynh, Phong đại nhân đi rồi.”
Đi rồi?
Hứa Hà lau mồ hôi trên trán, vẻ sợ hãi trên mặt trong nháy mắt biến mất, ngược lại là vui mừng.
Phong đại nhân giận dữ, hậu quả rất nghiêm trọng.
Hắn liếc mắt nhìn Ninh Hạo và Lương Nguyên, trong lòng thầm khinh thường.'Sở sư đệ à Sở sư đệ, đều do tự mình làm ra, không thể trách người khác được.' Hứa Hà xoay người, nói với Hướng Trường Cố: “Đã Phong đại nhân không dạy nữa, chúng ta về nghiên cứu... Nghiên cứu những văn tự kia đi.”...
Bách Nguyên thư viện, Văn Lan trai."Sở Minh, trong nội trai viện, giá sách ở giữa bên trong cùng, tầng cao nhất, ngoài cùng bên trái, có thứ ngươi muốn."
Thẩm Dục mặc áo mực ngồi trong sân, vui vẻ uống trà.“Đa tạ tiên sinh.” Sở Minh chắp tay, chuẩn bị đi vào."Sau này, đừng gọi ta tiên sinh nữa, đổi cách gọi khác đi." Thẩm Dục nhấp một ngụm trà, từ tốn nói: “Thật ra thì, tuổi tác của ta và ngươi cũng không chênh lệch quá nhiều.”
Tuổi tác không chênh lệch quá nhiều? !
Ngài đã sáu mươi tai thuận chi niên rồi, cách nhau những hơn bốn mươi năm, mà như vậy là không chênh lệch nhiều?
Sở Minh dừng bước, quay lại nghi hoặc nhìn."Gọi ta Thẩm huynh, Thẩm lão ca, Thẩm ca cũng được," Thẩm Dục mặt không đổi sắc, tim không đập, đặt chén trà xuống, lại rót đầy trà vào chén bên cạnh, giọng điệu bình thản nói: "Nói đến, cũng lâu lắm rồi không nghe ai gọi ta Thẩm huynh, hay là Thẩm ca."
Sở Minh nhìn hai chén trà trên bàn đá, rồi nhìn Thẩm Dục, trong lòng sinh ra cảm giác khác thường.“Thẩm... Lão ca?”“Ừm,” Ánh mắt Thẩm Dục lóe lên, tay trái nâng chén trà đưa cho Sở Minh, tay phải cũng đồng thời cầm trà lên, “Nào, uống trà.”
Nhìn tư thế này, hình như là muốn mượn trà thay rượu, đi làm chuyện kết nghĩa huynh đệ sao?"..."
Sở Minh lắc đầu: “Ta không khát.”
Nói xong, hắn liền quay người đi về phía nội trai viện.
Nội trai viện không có nhiều ngóc ngách quanh co, chỉ có một con đường, đi đến cuối thì hắn thấy một tòa lầu các, trên đó có đề hai chữ lớn 'Nội Trai'.
Không dừng lại, Sở Minh bước vào trong lầu các.
Từng dãy giá sách bằng gỗ được sắp xếp tỉ mỉ xen kẽ nhau hai bên, ở giữa là một lối đi, nhìn qua đại khái cũng giống với thư viện ở thời trước.
Ánh sáng hơi lờ mờ, trong không khí thoảng mùi thơm nhàn nhạt, đó là mùi sách, mùi mực, hòa lẫn với chút mùi bụi bặm.
Nhìn bao quát xung quanh thì thấy, trên giá sách có bụi, nhưng không nhiều, chắc là quét dọn không được chuyên cần.
Sở Minh vững bước tiến đến giá sách ở giữa trong cùng, chỗ này chỉ có một giá gỗ dán vào tường, có năm tầng.
