Chương 10: Tân đại vương lại băng hà
Bị Đại Mã Hầu kéo ra ngoài, Tôn Tiểu Không nhìn thấy bên trong động rộng lớn, thế mà có mấy trăm con hầu tử nhìn mình chằm chằm, Tôn Tiểu Không ngây người.
Cái này là cái gì tình huống?"Thạch Hầu, chúng ta nghe Đại Mã Hầu nói, ngươi có thể từ phía dưới thác nước, nhảy đến cửa hang?" Đại viên hầu mở miệng hỏi."Nếu như ngươi có thể làm được, bọn ta liền bái ngươi làm vua.""Đúng, lần trước ngươi ngã sấp xuống, lần này bọn ta cho ngươi một cơ hội."
Một đám hầu tử bắt đầu tán thành.
Tôn Tiểu Không gãi gãi đầu giả vờ như do dự, quay lại nói: "Không... Không nhảy.""Hôm qua ngã một phát, chân thật là khó chịu, nhảy không nổi."
Nói xong, Tôn Tiểu Không còn giả vờ chân phải có chút khập khiễng."Ách..."
Một đám hầu tử trong nháy mắt mặt tối sầm, hết sức im lặng, vừa rồi đi tới, trông có vẻ không sao mà?
Đại Mã Hầu ngược lại một mặt quan tâm vịn Tôn Tiểu Không, hỏi: "Ngươi không sao chứ, có phải là thương đến xương cốt rồi?""Không đúng, ta sáng nay khi thấy ngươi, không phải vẫn rất tốt sao?" Quan Âm hơi nghi hoặc một chút mà hỏi.
Đồng thời Quan Âm trong lòng có chút bực bội, nghe Như Lai nói, con hầu này vừa xuất thế chính là tiên nhân thân thể.
Coi như còn chưa bắt đầu tu luyện, thế nào có thể ném một cái liền ngã bị thương được?
Nghe đối phương nói, Tôn Tiểu Không dám khẳng định, con hầu này tuyệt đối là gian tế, không phải Thiên Đình phái tới, thì là Linh Sơn phái tới."Ta cũng không biết... Hôm qua ta không có việc gì, vừa rồi ngủ một giấc, chân liền bắt đầu đau, ôi..." Tôn Tiểu Không cũng diễn hết sức nhập tâm, giống như nói chuyện, chân còn đang đau nhức vậy.
Tích!"Phản sáo lộ thành công, thu hoạch được: Cửu Chuyển Kim Đan."
Ngọa tào?
Cửu Chuyển Kim Đan?
Mặt Tôn Tiểu Không co rúm lại, có chút mờ mịt.
Mình lúc nào phản sáo lộ rồi?
Không đúng, ai đang sáo lộ mình?
Nghĩ kỹ lại, là con hầu mà mình cảm thấy rất kỳ quái kia?
Đối phương khẳng định là thế lực nào phái đến, ở bên cạnh mình châm ngòi thổi gió, để cho mình chui vào bẫy.
Nghĩ đến đây, Tôn Tiểu Không đối với Quan Âm biến thành hầu tử, có chút hài lòng.
Đối phương càng muốn sáo lộ mình, mình càng có thể phản sáo lộ, thu được ban thưởng a!
Bầy hầu thấy Tôn Tiểu Không từ chối, cũng không nói gì nữa.
Nói cho cùng chân người ta đau không nhảy nổi, có thể ép người ta nhảy lên làm Hầu Vương sao?
Quan Âm có chút buồn rầu, con hầu này rốt cuộc làm sao vậy, cảm giác quá kỳ quái, tính cách tương phản quá nhiều so với trong dự đoán.
Tôn Tiểu Không nhìn mọi người một cái, cũng không nói nhiều, giả vờ què chân quay người lại.
Đại Mã Hầu thấy Tôn Tiểu Không muốn đi, vội vàng vịn Tôn Tiểu Không, miệng còn nói xin lỗi: "Thật xin lỗi, vừa rồi ta không biết chân ngươi không khỏe, còn kéo ngươi đi nhanh như vậy."
Tôn Tiểu Không cười cười, biểu thị không trách nàng.
Mà Quan Âm thấy, Tôn Tiểu Không được Đại Mã Hầu vịn đi, chân trái nghiêng một cái khập khiễng, trong nháy mắt sửng sốt.
*!
Sáo lộ bà à?
Không phải vừa rồi chân phải què, thế nào biến thành chân trái rồi?
Nhất thời, Quan Âm trong lòng hết sức khó chịu, có loại xúc động muốn lên đánh Tôn Tiểu Không một trận.
Bà đây lớn một cái cổ tay, biến hầu tới giúp ngươi đoạt vị Hầu Vương, ngươi thế mà lại giả bộ người què?
Quan Âm càng nghĩ càng giận, suýt chút nữa nhịn không được đi lên đánh Tôn Tiểu Không một trận.
Tôn Tiểu Không trở lại động về sau, liền bắt đầu tiếp tục ngủ - tu luyện.
Căn bản không để ý bên ngoài, mặc dù Hầu Vương tranh bá đang rất sôi nổi.
Vừa mới lấy được một viên Cửu Chuyển Kim Đan, Tôn Tiểu Không cảm thấy lần này mình sẽ cất cánh.
Đợi Đại Mã Hầu ra ngoài, Tôn Tiểu Không liền đem Kim Đan nhét vào miệng, bắt đầu tu luyện.
Kim Đan vừa vào bụng, Tôn Tiểu Không liền cảm thấy một cỗ pháp lực mạnh mẽ, đến bước này Tôn Tiểu Không cũng không do dự.
Trực tiếp bắt đầu thả lỏng tâm thần, dẫn dắt pháp lực Kim Đan trong cơ thể, vũ trụ tinh hà bắt đầu tu luyện.
Bên ngoài.
Bầy hầu vì tranh đoạt vị trí Hầu Vương, lại là văn đấu, lại là võ đấu, đánh nhau đầu rơi máu chảy...
Cuối cùng, không còn cách nào.
Một vị lão hầu có đức cao vọng trọng ra mặt, làm Hầu Vương, tránh việc phân tranh nội bộ.
Quan Âm cũng không để ý đến bầy hầu, mà bắt đầu cân nhắc các biện pháp khác để sáo lộ Tôn Tiểu Không.
Nàng không tin, người đã hỗn qua thời đại phong thần như mình, không giải quyết được con hầu vừa mới ra đời hai ngày này?
Lại là một buổi sáng sớm.
Sáng sớm đã lại có hầu tử loạn cả lên."Đại vương lại băng hà.""Người đâu mau lên, tân đại vương của chúng ta lại băng hà.""Thật khó chịu a, hai đời đại vương của chúng ta, đều chỉ làm đại vương được một ngày, quá đen đủi."
Tình huống lần này so với hôm qua nghiêm trọng hơn nhiều.
Nói cho cùng đây là... lại chết thêm một đại vương, bầy hầu trong lòng đều cảm thấy hết sức kỳ quái.
Tôn Tiểu Không cũng đi ra, đầu còn mang một cái dấu chấm hỏi mặt đen ngòm? ? ?
Cái gì lại băng hà rồi?
Lúc này Tôn Tiểu Không tuyệt đối không tin đây là cái chết bình thường, chắc chắn có người giở trò, rất có thể là con gian tế khả nghi kia.
Bầy hầu vây quanh ở xung quanh, từng người sắc mặt nghiêm túc."Lần này đại vương cũng là chết già sao?""Vì sao không chết sớm không chết muộn, vừa làm đại vương liền chết?""Có phải ai làm đại vương, người đó sẽ chết không?"
Bầy hầu, dù đơn thuần đến đâu, cũng cảm thấy có gì đó không đúng.
Tôn Tiểu Không cũng giả vờ như đang trầm tư lên tiếng: "Chẳng lẽ trong chúng ta có người cố ý giở trò quỷ, muốn làm đại vương nên mới hại chết hai vị đại vương?"
Nghe Tôn Tiểu Không nói vậy, một đám hầu tử cảm thấy lông khỉ đều dựng hết cả lên."Chuyện này thật đáng sợ đúng không?""Đúng vậy a, sao có thể có con hầu hư hỏng như vậy?""Đây có phải là hầu không, sao tâm tư độc ác vậy..."
Một đám hầu tử, rụt cổ lại, nhỏ giọng nói.
Quan Âm nghe, sắc mặt càng ngày càng âm trầm.
* mặc dù hai con hầu chết, không phải mình động tay chân, nhưng... là mình phân phó Sở Giang Vương làm a.
Lời này, chẳng phải là đang nói mình sao?"Thực ra ta thấy, Hầu Địch cùng Hầu Cừ cũng đều là chết già." Lão hầu hôm qua đã lên tiếng nói."Không sai, chắc là chết già, bọn họ không trúng độc, trên người cũng không có vết thương, không thể là bị người hại chết." Lão Viên Hầu tán thành.
Quan Âm thấy thế, cũng tán thành nói ra: "Chắc chắn là thọ mệnh đến rồi mới chết, ta thấy lần này chúng ta nên chọn một Mỹ Hầu Vương trẻ tuổi cường tráng."
Lời này của Quan Âm có ý, trẻ tuổi, cường tráng, Mỹ Hầu Vương, ba từ này, rất dễ làm người ta liên tưởng đến Tôn Tiểu Không.
Phải biết rằng trong bầy khỉ này, nói về trẻ tuổi thì nhiều, nhưng nói về cường tráng và "Mỹ" Hầu Vương, thì Tôn Tiểu Không dáng vẻ thiên nhân, thân hình cao lớn uy mãnh, một thân bộ lông vàng óng uy vũ bá khí, là phù hợp nhất.
Nghe đối phương nói, Tôn Tiểu Không trong nháy mắt liền buồn bực.
Mẹ nó!
Lại sáo lộ ta làm Mỹ Hầu Vương?
Nghĩ vậy, Tôn Tiểu Không định cãi lại: "Vì sao phải là trẻ tuổi cường tráng, ta thấy chúng ta nên tìm một Lão Hầu Vương đức cao vọng trọng.""Ừm?"
Quan Âm có chút kỳ lạ nhìn Tôn Tiểu Không, trong lòng đoán không ra con Thạch Hầu này có phải bị ngốc không?
Một đám hầu tử, nhìn Quan Âm, lại nhìn Tôn Tiểu Không, gấp đến độ vò đầu bứt tai, không quyết định được nên nghe theo ý ai.
Bọn chúng cảm thấy lời Tôn Tiểu Không và Quan Âm đều có lý.
