Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Từ Tây Du Bắt Đầu Luyện Phản Sáo Lộ

Chương 64: Ngọc Đế khen thưởng




Chương 64: Ngọc Đế khen thưởng Bất quá… Tôn Tiểu Không đánh giá thấp sự vô sỉ của đối phương, Địa Phủ cái trò hề này, mục đích thế mà lại đạt được.

Sau khi Thập Điện Diêm Vương rời đi, Ngọc Đế nhìn xuống các vị đại thần văn võ dưới kia hỏi: "Con yêu hầu này sinh ra được bao nhiêu năm, có nguồn gốc thế nào mà lại có đạo hạnh như vậy?"

Các tiên nhìn nhau.

Thuận Phong Nhĩ lên tiếng trước: "Bẩm bệ hạ, con yêu hầu này là Thạch Hầu sinh ra do tự nhiên cách đây bốn năm.""Lúc đó chúng ta có chú ý đến, xem thường.""Chỉ thấy không lâu trước đây, nó không biết tìm được tiên nhân nào để bái sư, luyện được một thân pháp lực thần thông."

Ngọc Đế nghe xong, gật đầu nói: "Không biết vị ái khanh nào, nguyện ý xuống hạ giới thu phục hắn?""Ta… bệ hạ, ta nguyện… ô ô…" Tiểu Na Tra vừa mới mở miệng, đã bị Lý Tĩnh bịt miệng lại, còn ghé vào tai Na Tra nói nhỏ: "Ngươi làm gì vậy, vẫn chưa đến lượt ngươi đâu, ngậm miệng."

Na Tra ngẩn người, nghĩ một lát cũng thấy đúng, cái này mới chỉ là bắt đầu, còn chưa đến lượt mình diễn.

Bỏ qua.

Ngọc Đế đương nhiên cũng không chấp nhận Na Tra, làm như không nghe thấy.

Chỉ thấy Thái Bạch Kim Tinh lên tiếng: "Bẩm bệ hạ, trong tam giới, phàm là người có cửu khiếu đều có thể tu tiên. Con hầu này là do trời đất hun đúc thành, do nhật nguyệt tinh hoa bồi dưỡng, nó cũng đội trời đạp đất, ăn sương uống gió, nay đã tu thành tiên đạo, có khả năng Hàng Long Phục Hổ, có gì khác so với người chứ?""Thần nghĩ bệ hạ, có thể niệm tình sinh hóa của trời đất, ban xuống một đạo chiêu an thánh chỉ, tuyên nó lên thượng giới, ban cho một chức quan lớn nhỏ, cho nó có tên trên sổ sách, quản thúc tại đây; nếu nó thuận theo thiên mệnh thì sau sẽ ban thưởng thêm; nếu nó làm trái thiên mệnh thì sẽ bắt nó. Vừa không mất công tổn sức của chúng ta, lại vừa thu được một vị tiên hữu đạo."

Ý kiến của Thái Bạch Kim Tinh quả là rất tốt.

Trước cứ đem Thạch Hầu lừa về đã, nếu hắn chịu quy phục, có thể dùng thì cứ giữ lại.

Nếu hắn không nghe lời, đến lúc đó ở thiên đình, nhân lực nhiều như vậy, trực tiếp bắt lại cũng không tốn bao công sức.

Ngọc Đế nghe xong vui vẻ gật đầu nói: "Vậy cứ theo lời ái khanh, lần này ta sẽ ban pháp chỉ, khanh tự mình đi một chuyến đi!""Vâng, bệ hạ!" Thái Bạch Kim Tinh gật đầu nhận lệnh.

Nói thật, nếu như không phải ngay từ đầu đã phân công chuyện này cho Thái Bạch Kim Tinh, thì Thái Bạch Kim Tinh tuyệt đối sẽ không làm chuyện này. Từ sau khi tiếp xúc với Tôn Tiểu Không, Thái Bạch Kim Tinh đã liếc mắt nhìn ra Tôn Tiểu Không không phải người… Ách… Nói thế nào nhỉ, đó là Thái Bạch Kim Tinh chỉ liếc mắt đã nhìn ra được Tôn Tiểu Không không phải người tốt lành gì, không phải người đứng đắn, rất khó chơi.

Nhưng bây giờ Thái Bạch Kim Tinh cũng không còn cách nào, chỉ có thể kiên trì.

Sau khi Thái Bạch Kim Tinh rời đi, Ngọc Đế nhìn chúng tiên nói: "Mọi người phải chú ý một chút, đừng có đến khi cần ra sân lại không biết là lúc nào.""Phải chuyên nghiệp! ! !""Vâng, bệ hạ!" Các tiên đồng loạt gật đầu đáp lời.

Tiểu Na Tra cúi đầu lè lưỡi, có chút xấu hổ.

Sau đó, chỉ thấy Ngọc Đế từ Lăng Tiêu bảo điện bước ra.

Chúng tiên cũng không biết Ngọc Đế đi đâu.

Mà sau khi Ngọc Đế rời Lăng Tiêu bảo điện, tìm một nơi vắng vẻ, thân ảnh lóe lên, liền bay về phía Hoa Quả Sơn.

Trên đỉnh Hoa Quả Sơn, Ngọc Đế lấy ra một cái hồ lô từ trên người, ném thẳng xuống Thủy Liêm Động.

Sau khi làm xong, trực tiếp quay về thiên đình.

Lần ban thưởng này của Ngọc Đế làm rất thần bí, hắn sẽ không để cho bất kỳ ai nhìn thấy, phát hiện.

Đặc biệt là Như Lai…

Trở lại Lăng Tiêu bảo điện, Ngọc Đế ngồi vào vị trí chủ tọa, trong lòng vui vẻ một trận.

Thầm nghĩ: "Lần này hạ giới có cái để chơi, Thạch Hầu có 200 viên Kim Đan, vậy sau này sự tình chắc chắn sẽ trở nên khác biệt rất đặc sắc!"

Chỉ mới nghĩ đến thôi… Ngọc Đế đã cảm thấy hưng phấn.

Như Lai: Các ngươi có nghĩ đến cảm nhận của ta không? Các ngươi cứ hết tiễn thần thông pháp bảo rồi lại tiễn Kim Đan, đến lúc đó ta đánh không lại thì sao?

Tôn Tiểu Không: Cảm ơn đại ca thổ hào đã tặng 200 Kim Đan. Thổ hào đại ca V587! (Phá âm) Bên trong Thủy Liêm Động.

Tôn Tiểu Không đang tu luyện, trực tiếp bị một cái hồ lô đập trúng đầu."Ngọa tào!""Ai đánh lén ta?"

Vừa mở mắt ra, Tôn Tiểu Không nhìn chiếc hồ lô trước mặt, mặt mày mờ mịt nói.

Người nào rảnh rỗi vậy, lại ném hồ lô đến đây?

Tôn Tiểu Không vẻ mặt kỳ quái nhặt chiếc hồ lô trên đất lên, vừa định mở ra, chợt nghĩ kỹ lại… Sẽ không phải là cạm bẫy hay sáo lộ gì chứ?

Vừa mở ra liền thu người vào trong hồ lô?

Sau khi suy tính, Tôn Tiểu Không túm một sợi lông, rồi biến thành một phân thân, đưa hồ lô cho phân thân, còn mình thì đi ra ngoài động.

Rất cẩn thận… Không có vấn đề gì!

Thế nhưng!

Phân thân vừa mở hồ lô ra, cả người Tôn Tiểu Không đều ngây dại, trực tiếp vọt vào, lúc này đem cả chiếc hồ lô thu vào không gian hệ thống, sợ lại bị băng đảng đua xe nào đó lấy mất.

Nhất thời, nhịp tim Tôn Tiểu Không tăng nhanh, thầm nghĩ: "Rốt cuộc là ai đây?""Vô duyên vô cớ tặng 200 viên Kim Đan, ai lại tốt với mình như vậy?""Mục đích là gì? ? ?"

Một lần tặng 200 viên Kim Đan, còn hào phóng hơn cả hệ thống…

Lúc này, Tôn Tiểu Không cũng không có tâm tình tu luyện, chỉ buồn bã ngồi trên giường đá suy nghĩ.

Sau khi nghĩ nửa ngày, Tôn Tiểu Không lắc đầu, cảm thấy thật sự không nghĩ ra là người nào tốt bụng như vậy.

Dứt khoát Tôn Tiểu Không không nghĩ nữa, trực tiếp bắt đầu ăn luôn.

Dù sao những Kim Đan này cũng đã qua kiểm tra của hệ thống rồi.

Nếu như lúc còn ở trước khi xuyên không, mà thẻ ngân hàng của Tôn Tiểu Không đột nhiên xuất hiện hai trăm tỷ, thì Tôn Tiểu Không chắc chắn không dám tiêu.

Nhưng bây giờ chẳng có việc gì, chỉ cần không có độc thì cứ thoải mái ăn, sau này thực sự có người đến đòi thì mình cũng không thừa nhận."Đại vương… Đại vương, bên ngoài có một ông lão râu bạc đến.""Nói là có duyên với ngài, là nói ngài có tiên duyên, muốn dẫn ngài lên thiên đình làm thần tiên.""Thật hả!" Nhất thời, ba con khỉ nhỏ xông tới kích động nói."Cái gì quái gì?""Khụ… khụ…"

Tôn Tiểu Không vừa nhét một viên Kim Đan vào miệng, nghe ba con khỉ nhỏ, thiếu chút nữa bị nghẹn."Bên ngoài có một thần tiên đến, muốn dẫn ngài lên thiên đình làm thần tiên.""Đúng vậy, bây giờ đang ở bên ngoài đợi đấy.""Ngài mau ra xem một chút đi."

Tôn Tiểu Không nghe ba con khỉ, vẻ mặt mờ mịt.

Hồi tưởng lại một lần nguyên tác, chẳng lẽ chiếu mệnh rồi sao?

Nhưng có vẻ mình thật sự không náo Địa Phủ, trực tiếp bắt đầu chiếu mệnh luôn rồi sao?

Tôn Tiểu Không cũng có chút không nghĩ ra.

Hắn nào biết, hắn chỉ cần không gây chuyện thì cái nồi cũng đã vung lên rồi."Đi trước dẫn đường, đi ra xem thử đi."

Dứt lời Tôn Tiểu Không đi theo mấy con khỉ ra ngoài.

Chỉ thấy bên ngoài một ông lão râu bạc, nhìn tướng mạo của lão thì cho người ta cảm giác rất dễ chịu, rất hiền lành.

Giữa lông mày còn in một ngôi sao? !

Cái này ni mã?

Tôn Tiểu Không nhìn dáng vẻ của Thái Bạch Kim Tinh cũng là bái phục.

Ngươi làm như vậy là sợ người khác không biết ngươi là ai à, trên đầu dán một cái tiêu chí rõ ràng như thế…

Chỉ thấy Thái Bạch Kim Tinh vừa muốn mở miệng hỏi, đã bị Tôn Tiểu Không cắt ngang lời: "Không cần nói, để ta đoán xem ngươi là ai!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.