Chương 67: Đệ nhất xa hoa
Đám người chen chúc, hết chuyện để nói, lại còn xách cái ấm trà ra làm gì? Ngươi dùng xấu hổ để đánh tan xấu hổ, nhận lại chỉ là gấp đôi xấu hổ thôi!
Sở Thiên Tài vừa mới bị nhằm vào xong, tâm tình đang khó chịu, cho dù có rộng lượng đến mấy cũng không ai muốn móc tiền thật ra cả, trừ khi hắn là kẻ ngốc!“Đương nhiên là để ta ra mặt.”
Sở Thiên vừa mới đứng dậy, dáng người vĩ đại cùng âm thanh vang dội của hắn chẳng khác gì sợi dây thừng ném xuống vũng bùn, mang đến hy vọng cho đám người sắp bị vũng bùn nuốt chửng!
Đây đúng là một người vĩ đại biết bao, độ lượng bao la nhường nào, phải có nhân cách cao thượng đến mức nào mới có thể làm ra chuyện như vậy!
Đám người càng cúi đầu, cảm thấy hổ thẹn với hành vi khinh miệt Sở Thiên vừa rồi...
Được thôi, vừa rồi là bọn họ thiển cận.
Trong ánh mắt liếc trộm của đám người nhìn Sở Thiên không thiếu sự kinh ngạc, nhưng càng nhiều lại là chế nhạo, quả nhiên tên nhóc này vẫn còn quá non, nhất định sẽ bị thiệt thòi.
Nhưng, Sở Thiên có phải là người dễ bị thiệt thòi hay không?
Dĩ nhiên không, dù sao Sở Thiên nổi danh là người 'mang thiện tâm'.
Sở Thiên khẽ hắng giọng vài tiếng, bước ra, thản nhiên nói: “Nếu đã vậy, chúng ta bắt đầu hội nghị bàn tròn.”
Lập tức có người lên tiếng: “Các hạ, đây là hội nghị cấp cao…”
Sở Thiên lườm hắn một cái, người kia run rẩy rụt người lại.
Sở Thiên tiếp tục nói: “Bởi vì Khinh Vũ công tử bỏ đi không từ biệt, buổi yến tiệc này cũng thiếu người gánh vác chi phí, tại hạ tuy bất tài, nhưng trừ có tiền thì không có gì cả, nguyện làm người gánh vác này, nhưng ta có mấy chục yêu cầu nhỏ, xin mọi người chiều theo ta…”
Lại có người cười khẩy: “Đừng nói mấy cái... Khoan đã, ngươi nói mấy chục cái?”
Sở Thiên mỉm cười, tăng nhanh tốc độ nói: “Một vài chuyện nhỏ không đáng kể thôi, không nói nhiều nữa, hội nghị bắt đầu! Mọi người giúp một tay, dời những bàn rượu xung quanh vào, ghép thành một vòng, chính thức bắt đầu hội nghị bàn tròn.”
Lời vừa dứt, mọi người hóa đá.
Ngươi mẹ nó... hội nghị bàn tròn... là ghép những bàn rượu đó lại với nhau sao?
Sở Thiên cau mày, “Còn ngẩn người ra đó làm gì, mau dọn đi! Nếu không hội nghị bàn tròn này không khai mạc được, vậy ta cũng không làm người gánh vác nữa đâu?”
Đám người giận tím mặt, nhưng giận mà không dám nói gì, ta nhịn, cho dù không thuê phòng họp đắt tiền kia, ta cũng sẽ uống cho ngươi sạch túi!
Dưới 'mệnh lệnh' của Sở Thiên – kẻ tự nhận “gánh vác” nhưng thực chất là “ông chủ lớn”, đám người được gọi là nhân vật cấp cao của học viện bắt đầu hùng hục, xắn tay áo lên làm việc, khí thế hừng hực chuyển bàn ghế, cảnh tượng thực sự khiến người ta kinh ngạc.
Sở Thiên thì vắt chéo chân, dùng nho khô héo nhắm cùng loại rượu nho ngon hảo hạng, một ngụm nuốt hết, cái vị chua thật dễ chịu...“Oẹ... Khó ăn, nhưng vị thì sao ấy nhỉ?”
Sở Thiên nhổ hết mấy thứ trang trí không ăn được kia ra, nhưng cho dù không có món ngon thì Sở Thiên vẫn cứ vui vẻ nhìn đông đảo nhân vật cấp cao đang hùng hục chuyển bàn.
Cuối cùng, khi mọi người ghép những chiếc bàn rượu lại với nhau, tạo ra một hình tròn kỳ quái chiếm hơn nửa vị trí giữa sân.
Sở Thiên cười gượng gạo nói: “Ôi chao, các vị mau ngồi mau ngồi, các vị là những nhân vật có mặt mũi, vậy mà lại phải giúp tại hạ chuyển bàn, tại hạ thật là áy náy, xin tự phạt một chén.”
Sở Thiên bưng chén rượu lên, nhâm nhi một ngụm.
Đám người tức giận nghiến răng ken két, ta có thể để ngươi mẹ nó áy náy tự phạt một chén sao, chẳng lẽ để cho nhiều nhân vật cấp cao như chúng ta đi khiêng bàn giúp ngươi, còn ngươi thì ngồi vắt chéo chân uống rượu?
Có người giận dữ hét: “Không ngồi được, cái bàn chắp vá thế này thì ngồi làm sao, Sở Thiên, ngươi mau đi thuê cái phòng hội nghị cấp cao kia đi!”
Sở Thiên miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn lướt qua rồi tặc lưỡi, “Mấy người chẳng lẽ không biết, ở giữa hội nghị bàn tròn còn có thể đặt thêm bàn sao?”
Một câu, lại lần nữa khiến đám người hóa đá, ghép bàn thành phòng họp đã là quá sơ sài rồi, ngươi còn muốn đặt thêm bàn ở giữa bàn tròn nữa hả?
Có phải muốn đổi tên thành hội nghị vòng tròn không?
Sở Thiên bồi thêm một câu, “Không gọi hội nghị bàn tròn, gọi hội nghị vòng tròn… không đúng, bên ngoài một vòng bên trong một vòng, hội nghị song hoàn liên dung! Quyết định vậy đi!”
Đám người: “???”
Ta mẹ nó non nớt quá, ta mẹ nó non nớt quá!!
Cuối cùng, có người không chịu được sự sỉ nhục này, giận dữ gào lên: “Khinh người quá đáng, thật vô liêm sỉ! Sở Thiên, sao ngươi có thể keo kiệt đến vậy! Ngươi không biết mọi người ở đây đều là những nhân vật nổi tiếng trong học viện sao? Vậy mà ngươi lại để chúng ta tham gia cái… cái… hội nghị song hoàn liên dung này!”
Một người kêu lên, toàn bộ đám đông phản đối!
Mọi người đều giương cung bạt kiếm nhìn Sở Thiên, bọn họ thực sự không ngờ rằng Sở Thiên, kẻ được gọi là người 'gánh vác' lại chẳng hề tự giác chút nào!
Lúc này, đám người vây quanh một chỗ, đằng đằng sát khí, những người đứng bên ngoài nhìn cũng cảm thấy da đầu tê rần.
Sở Thiên này thật là to gan, dám đắc tội với tất cả nhân vật có máu mặt của học viện, hơn nữa một khi đắc tội là cả đám chứ không phải một hai người, mà là hết thảy đều bị hắn đem ra đùa bỡn.
Thật to gan, gan như mặt thớt.
Mọi người nhìn về phía Sở Thiên, chờ đợi hắn ứng phó.
Sở Thiên lại tỏ ra hết sức bình tĩnh, điềm tĩnh đến mức lạ lùng.
Sở Thiên mạnh nhất ở điểm gì?
Không phải đùa cợt, cũng chẳng phải xấu bụng, càng không phải nghịch ngợm.
Mà là, một trái tim yêu thích học hỏi.
Bị mọi người vây xem, Sở Thiên bỗng nhiên đứng lên, khí thế từ lười biếng ban nãy bỗng trở nên mạnh mẽ nghiêm nghị, nghênh ngang bạt mạng!
Sở Thiên một chân đạp lên ghế, một chân chỉ vào đám người, cao giọng nói một cách đầy quang minh chính đại: “Các ngươi đang nói nhảm nhí gì vậy, Sở mỗ tuy là một kẻ lỗ mãng, nhưng từ nhỏ đã được tiên hiền khen ngợi, chính là người xa hoa nhất thiên hạ, các ngươi dám vũ nhục ta, nói ta keo kiệt?!”
Đám người nghe thấy lời lẽ nửa vời của Sở Thiên không khỏi sửng sốt, thằng này da mặt sao mà dày đến vậy? Còn dám nói mình được tiên hiền khen ngợi, lại còn xa hoa nhất thiên hạ? Không biết xấu hổ sao? Bỏ đi mặt mũi rồi à!
Lâm Lỗi cuối cùng không nhịn được, nhảy ra mắng: “Sở Thiên, ngươi thật không biết xấu hổ, được vị tiên hiền nào khen ngợi, nói thử xem!”“Các ngươi đến cả cao trung cũng chưa học hết à? Để ta nói cho các ngươi biết!” Sở Thiên ung dung nói, trên mặt tràn đầy mỉa mai, “Tiên hiền có thơ rằng, ‘niệm đi đi, thiên lý yên ba, sương chiều nặng trĩu Sở Thiên rộng,’ sở, trời, rộng! Cùng ta đọc, Sở Thiên rộng! Ta không xa hoa thì ai xa hoa?”
Mọi người ở đây hoàn toàn phát điên, chưa từng thấy người nào mặt dày vô liêm sỉ như vậy!
Ngươi mẹ nó, cắt câu lấy nghĩa có thể đạt đến mức này sao? Có phải đọc sách lưu manh quá nên tùy tiện làm càn như vậy? Có phải tiên hiền nằm dưới mộ đã cảm thấy không nhảy ra được để đập chết ngươi rồi không?!
Đám người tức giận dậm chân, thậm chí ngay cả những người đứng bên ngoài cũng che mặt giơ ngón giữa lên, đây là sự tôn kính lớn nhất họ dành cho Sở Thiên.
Ôi trời ơi, với đệ tử như vậy, học viện sẽ sụp đổ mất!
