Trong lòng quyết định sau khi trở về sẽ đem hết tiền tiết kiệm đưa cho Phó Tuyết, thân là đàn ông không nên giữ quá nhiều tiền, cần phải cho vợ có cảm giác an toàn.
Nhưng số tiền Phó Tuyết đưa cho hắn lại mang một ý nghĩa khác. Cố Diệp giống như mèo ăn vụng, vừa thấy Phó Tuyết đã vội vàng tiến tới, Phó Tuyết trực tiếp mạnh mẽ ôm cổ hắn rồi hôn lên.
Thể chất của Cố Diệp không theo kịp, rất nhanh đã thở hổn hển, trái lại Phó Tuyết, chỉ là đôi môi ửng đỏ.
Cố Diệp ngượng ngùng cúi đầu, ôi ôi ôi, vợ mình quá tốt rồi."Về thôi! Hả?" Phó Tuyết cũng có chút buồn ngủ, hỏi."Vợ à, ngày mai gặp!" Cố Diệp giống như cô vợ nhỏ vẫy vẫy tay, lưu luyến không muốn rời đi.
Phó Tuyết lúc này mới xoay người, bên giường của mấy thanh niên trí thức lại đang cãi nhau, hình như là ai đó bị mất tiền.
Phó Tuyết vốn ít kiến thức, đến cả chuyện hóng hớt cũng không có hứng thú, rửa mặt rồi đi ngủ.
Sau khi Cố Diệp về đến nhà, cẩn thận mang hộp thiếc đến phòng của hai ông bà, lúc này Cố thẩm đang may vá, Cố Kiến Dân thì hút thuốc lào."Lão già, có phải trong tay ông vẫn còn ít tiền không, ngày mai mang ra đi, thằng Tư muốn xây xưởng, làm cha mẹ cũng không thể không ủng hộ."
Mấy đứa con này, bà thương nhất là thằng Tư, lúc nhỏ nó cứ như con búp bê trên tranh Tết, bà thích mang nó đi khắp nơi khoe khoang.
Nếu không phải vì túng quẫn, cái lão bà chết tiệt kia vì tiết kiệm lương thực mà nỡ lòng đưa nó cho sói ăn thịt, thì cơ thể thằng Tư đã không yếu như vậy.
Đều là nhà họ Cố nợ nó, do bà không coi trọng nó, trong lòng bà vẫn luôn rất tự trách.
Cố Diệp vừa đến cửa đã nghe được những lời này, trong mắt thoáng lóe lên.
Hắn biết người nhà này đối xử với nguyên thân rất tốt, nhưng dù sao nguyên thân đã chết rồi.
Gia đình Cố gia không tệ, hắn cũng thích, hắn không coi sự tốt này là điều đương nhiên, mấy năm nay vẫn luôn âm thầm trợ cấp cho họ.
Nhưng hai ông bà vì hắn mà suy nghĩ đến vậy, khiến hắn cũng rất cảm động, trong lòng chua xót.
Cố Kiến Dân không hề do dự liếc mắt nhìn bà, "Còn cần bà phải nói sao, nó cũng là con trai ta mà!"
Thằng Tư thông minh, làm gì cũng không sai, nếu nó thành công, nhà họ Cố ở trong thôn này cũng sẽ ngẩng cao đầu hơn.
Thằng Tư cũng phải nghĩ cho tương lai của nó, cái cô kia nhìn qua là biết không đơn giản, làm cha mẹ ai cũng mong con mình được tốt.
Cố thẩm lúc này mới hài lòng, đánh khẽ ông một cái, "Đồ già chết tiệt, cứ im re nãy giờ, làm tôi tưởng ông có chuyện gì không vui."
Cố Kiến Dân cười tươi rói, "Việc gì trong nhà mà không do bà chủ xị, bao giờ đến lượt tôi?"
Nhà họ Cố là do Cố thẩm nhất ngôn đường, bà nói hai không ai dám nói một, đó chính là địa vị tuyệt đối trong nhà, do Cố Kiến Dân tự nhường cho bà.
Ngay cả mẹ ruột của ông cũng phải đứng sau bà.
Cố Diệp đẩy cửa vào, hai ông bà thấy hắn thì rất ngạc nhiên, Cố thẩm tiến lên phía trước, "Con làm gì vậy? Tối muộn không ngủ mà ôm cái hộp chạy khắp nơi, sao thế? Nhặt được tiền à?"
Cố Kiến Dân nhìn hắn, tậm tịt hút thuốc."Má, thật sự là có tiền." Cố Diệp đóng cửa lại, đi đến bên giường, mở hộp thiếc ra, bên trong toàn là những tờ tiền lớn, dưới ánh đèn dầu tù mù, Cố thẩm và Cố Kiến Dân thiếu chút nữa thì bị lóa mắt.
Cố Kiến Dân đang hút thuốc lào cũng quên mất, tàn lửa rơi trúng chân lúc này mới giật mình."Tê!" Cố Kiến Dân chớp mắt mấy cái, đây là tiền thật sao?"Tổn thọ quá, con lấy tiền đâu ra thế?" Cố thẩm càng kích động hơn, hạ giọng, sợ Cố Diệp làm chuyện gì bất hợp pháp.
Trời ơi, đời này ngoài tiền vàng mã ra thì chưa bao giờ bà thấy nhiều tiền như vậy!
Tiểu Tư của bà có tiền đồ rồi.
Cố thẩm tim như muốn nhảy ra ngoài, vội vàng ấn xuống.
Cố Kiến Dân giơ tay muốn sờ vào, lại sợ mình đang nằm mơ, không chắc chắn hỏi: "Con trai, đây là tiền thật à? Con đi đâu mà phát tài thế?"
Cố Kiến Dân cảm giác mình bị tiền làm cho điên mất rồi, cái này… thật là tiền ư?
Hai người kích động đến nỗi tay chân run như người bị bệnh Parkinson.
Cố Diệp mặt đầy đắc ý, "Vợ con cho con xây xưởng, bảo con cứ yên tâm làm, có chuyện gì đã có cô ấy lo."
Còn chưa kịp khoe khoang hết lời thì Cố thẩm đã tát một cái, hét lớn: "Con nói ai hả!"
Chuyện này còn nghiêm trọng hơn cả việc cầm tiền về, đây là tiền của Tiểu Phó.
Con bé ngoan ngoãn như vậy, chắc chắn đã bị đàn ông lừa gạt rồi, nhiều tiền như thế, thì phải là bao nhiêu chứ?
Thường ngày cứ kín tiếng không lộ gì cả, đây đúng là một phú bà mà, Cố thẩm suýt không thở được.
Cố Diệp có chút ấm ức, "Vợ nói đưa cho con, má à, má đừng động tay động chân có được không, con trai của má biết chừng mực mà."
Cố thẩm chỉ tay vào người hắn, ngón tay cũng run lên, "Lão bà dạy con đi lừa con gái người ta như vậy đấy à, còn chưa cưới xin mà con đã tính đến chuyện lên trời rồi hả? Cầm nhiều tiền như thế."
Cố thẩm vô cùng đau lòng vì cảm thấy Phó Tuyết đã bị lừa, bị tên đàn ông nghèo mưu mô xảo quyệt gạt gẫm.
Nhiều tiền như vậy, có phải đã bị nó vét sạch không, trời giết, sao lại không có tiền đồ như thế chứ, bà tức quá!
Tiểu Phó tốt như thế mà.
Thấy mẹ mình đang muốn giết người đến nơi, Cố Diệp da đầu tê rần, "Má à, má nghĩ cái gì vậy, con là loại người đó sao?""Con chính là!"
Cố thẩm nói một câu chắc nịch khiến Cố Diệp thấy không thích.
Cố thẩm cả đời chưa thấy nhiều tiền như vậy, trong lòng đủ mọi cảm xúc, cảm thấy con trai mình đã trèo cao rồi, "Trong này có bao nhiêu?""Hai vạn!"
Cố Diệp giơ hai ngón tay ra.
Cố đại thẩm che ngực lại, thiếu chút nữa thì ngất xỉu.
Hai... hai vạn ư? Giấy tiền chưa từng thấy nhiều đến thế, làm sao mà được?"Con trai, chuyện xây xưởng để ba má lo, con vẫn nên trả tiền lại cho người ta đi!"
Hai vạn tệ, những người này có làm cật lực cả đời cũng không kiếm nổi, sao có thể lấy chứ?
Cố Diệp đỡ Cố thẩm, mở miệng: "Má à, Tiểu Phó đưa cho con, lấy lại cô ấy chắc chắn không chịu, với lại mấy hôm nữa chúng ta còn gặp mặt gia đình hai bên, đều là người một nhà rồi, không cần khách sáo vậy đâu."
Cố thẩm biết tính tình của Phó Tuyết, nói một là không có hai nhưng hai vạn tệ này, cầm trong tay bà cứ bất an.
Cả đời nghèo khổ quen rồi, nhiều tiền như vậy, làm bà choáng váng đầu óc.
Chỉ là… cái gì? Bà vừa nghe thấy cái gì? Gặp mặt gia đình hai bên? Không có tiền đồ, vậy mà lại gặp mặt gia đình hai bên rồi à?"Khi nào!" Tự nhiên trên trời rơi xuống bánh, làm bà hoang mang, đầu óc không theo kịp.
Cố Diệp buồn cười, "Mấy ngày nữa thôi má à, nên má nhanh chóng tìm bà mối xem ngày lành tháng tốt đi, con trai của má mong lắm rồi đấy."
Hắn hận không thể kết hôn ngay tại chỗ luôn.
Cố thẩm cuối cùng cũng tìm lại được giọng của mình, "Con trai? Thật sự tính gặp gia đình hai bên rồi à?"
Cố Diệp trừng mắt nhìn một cái, "Sao con trai má lại không ra gì thế?"
Cố thẩm thật lòng mà nói, "Đúng là không ra gì thật!" Đúng là không xứng với Tiểu Phó mà.
Cố thẩm nghiến răng cũng không hiểu, sao Tiểu Phó có thể cưng chiều tên đàn ông này như thế.
Không được, bà phải đi nói chuyện với nó mới được, đàn ông không thể chiều, dễ được đà lấn tới.
Cố thẩm vuốt ve cái hộp thiếc, quý giá như bảo bối, "Con tính bao giờ bắt đầu xây xưởng! Mẹ gọi mấy người cậu của con đến giúp một tay nhé?"
Cả nhà dù sao cũng phải chung sức, tiết kiệm được chút nào hay chút đấy.
Cố Diệp đóng hộp lại, ôm chặt lấy nó, "Hai ngày nữa má về nhà bà ngoại một chuyến, nói với người ta là, con vay nợ thiếu một khoản tiền lớn, bị người ta đến đòi!"
Hắn lo sẽ bị người vợ trong thành kia chú ý, làm cho Phó Tuyết khó xử.
Cố thẩm đâu thể không biết chuyện này, không thể lộ chuyện mình có tiền được, huống chi là nhiều tiền như thế "Yên tâm đi, má biết rồi."
Nghe bà nói vậy, Cố Diệp mới yên tâm, lúc này mới vui vẻ đi ra ngoài.
Thật ra không có ý gì khác, chủ yếu là hắn muốn cho hai ông bà biết Phó Tuyết đối với hắn tốt.
Về sau để họ coi trọng Phó Tuyết hơn, vợ hắn không thể chịu thiệt thòi được.
Cả đêm hai ông bà nhà họ Cố đều không ngủ được, cứ luôn để ý nghe ngóng, sợ có trộm, trong nhà bây giờ có những hai vạn tệ lận, cả hai người bắt đầu nghi thần nghi quỷ.
Ngày hôm sau Cố Diệp vừa ra ngoài, đại đội trưởng đã đi tìm thôn dân để bàn việc, rất nhiều người không đồng ý, nhìn Cố gia như nhìn người ngốc.
Đây mà là xây xưởng cái gì, đây không phải là đưa tiền sao? Cố gia chắc chắn là muốn lừa tiền đây.
Một số thôn dân lòng đầy căm phẫn...
