Phương Hiểu nhìn vẻ mặt kinh hãi của Lữ Thiếu Khanh mà trong lòng nổi lên ý muốn giết người.
Ta có cần thiết phải như vậy không?
Ta có thể làm vậy sao?
Trong lòng ngươi ta là người như vậy sao?
Ăn chặn tiền công, ta - Phương Hiểu, cần phải làm đến thế này sao?
Giao thiệp với loại người này, trái tim phải có khả năng chịu đựng rất mạnh mới được.
Phương Hiểu đành chịu thua, nàng chỉ có thể tìm Tiêu Y.
Từ khi biết mình không cần phải làm công ở đây nữa, Tiêu Y không những không vui mà ngược lại còn tỏ ra thất vọng."Nhanh vậy sao?"
Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên, "Nha đầu ngươi, làm công đến ngốc rồi à?""Lúc đầu là ai nói không muốn làm công?""Giờ thì nghiện rồi?"
Tiêu Y cười hề hề đáp, "Nhị sư huynh, ta thấy làm công ở đây thật thoải mái, trước kia ta chưa từng làm việc này."
Lữ Thiếu Khanh nói, "Đi thôi, còn một tháng nữa, nên về tu luyện."
Tiêu Y lại hỏi, "Nhị sư huynh, huynh thật sự có cách để muội trong một tháng lĩnh ngộ kiếm ý, bước vào Trúc Cơ kỳ sao?"
Phương Hiểu cũng mong chờ nhìn Lữ Thiếu Khanh, muốn nghe xem hắn trả lời thế nào.
Trong thời gian này, dưới sự cố gắng lấy lòng của nàng, Tiêu Y và nàng đã sớm trở thành bạn bè.
Tiêu Y cũng kể cho nàng không ít chuyện.
Trong đó có cả chuyện Lữ Thiếu Khanh đã đồng ý với Kế Ngôn, sẽ để Tiêu Y trong hai tháng lĩnh ngộ kiếm ý và tiến vào Trúc Cơ kỳ.
Nhưng điều đó có thể làm được không?
Hay nói đúng hơn, đây là việc mà người có thể làm được sao?
Bao nhiêu người bỏ ra một năm cũng không thể đột phá một cảnh giới nhỏ.
Tiêu Y hiện tại bất quá mới là Luyện Khí kỳ tầng tám, mà còn là vừa mới đột phá không lâu.
Giờ thì lại làm công ở tửu lâu của nàng một tháng, nói cách khác, Lữ Thiếu Khanh chỉ còn một tháng để giúp Tiêu Y đột phá.
Hơn nữa còn phải đột phá liền hai tầng.
Đồng thời còn phải lĩnh ngộ kiếm ý.
Đây là việc mà người có thể làm được sao?
Phương Hiểu chỉ muốn chửi thề.
Nổ như vậy không ai thổi đâu.
Kiếm ý nói lĩnh ngộ là lĩnh ngộ được sao?
Nếu kiếm ý dễ lĩnh ngộ như vậy thì đã tràn lan rồi.
Ngay cả đệ tử đứng đầu của Quy Nguyên các và Song Nguyệt cốc cũng chưa lĩnh ngộ được kiếm ý đấy.
Thiên Ngự phong của các ngươi có hai người lĩnh ngộ kiếm ý đã là tổ tông bốc khói rồi.
Bây giờ ngươi còn muốn để tiểu sư muội của ngươi cũng lĩnh ngộ kiếm ý?
Sao ngươi không lên trời luôn đi?
Lữ Thiếu Khanh thấy Phương Hiểu đang dựng lỗ tai lên nghe.
Hắn bĩu môi nói với Tiêu Y, "Ta tin vào ngươi, ngươi có tin vào bản thân không?"
Tiêu Y muốn khóc, "Nhị sư huynh, muội không có lòng tin mà."
Đại sư huynh là yêu nghiệt, huynh cũng là thiên tài, chỉ có mình ta là cái gì cũng không phải.
Sao hai người lại tin tưởng muội đến vậy?
Lữ Thiếu Khanh nói, "Đúng là, ngươi cũng biết mình không có lòng tin mà.""Nhưng mà," Tiêu Y chần chừ, "Huynh chính miệng đã đáp ứng Đại sư huynh mà."
Lữ Thiếu Khanh nói, "Đáp ứng thì sao? Ta chỉ là kế tạm thời, lừa hắn thôi.""Nếu không sao cứu ngươi khỏi ma trảo của hắn, làm sao mà lừa hắn được một ngàn linh thạch?""Ra là vậy hả?"
Không biết vì sao, Tiêu Y có chút thất vọng.
Nàng cứ tưởng Lữ Thiếu Khanh thật sự có cách giúp nàng trong một tháng ngắn ngủi lĩnh ngộ kiếm ý, bước vào Trúc Cơ kỳ chứ."Nếu không thì sao?""Ngươi thật sự xem ta là tiên nhân hả?"
Phương Hiểu nghe xong, cũng có chút thất vọng, nhưng hơn hết là thở phào nhẹ nhõm.
Nếu chuyện đó là thật thì có lẽ nàng sẽ phát điên mất.
Cũng may, cũng may, mọi người đều là người bình thường.
Biến thái chút ít thì được, chứ quá biến thái thì sẽ khiến người khác không sống nổi.
Lữ Thiếu Khanh nói với Tiêu Y, "Ngươi ra ngoài đợi chút, ta bàn chút việc với bà chủ."
Phương Hiểu cố ý nói, "Tiểu Y muội muội, muội đợi một chút, đây là tiền công tháng này của muội.""Tổng cộng là 1270 viên hạ phẩm linh thạch, giữ lấy nha."
Tiêu Y nói lại, "Hiểu Hiểu tỷ tỷ, không cần đâu, muội không cần."
Lữ Thiếu Khanh không chút khách khí cướp lại, trừng mắt nhìn Phương Hiểu.
Sau đó nói với Tiêu Y, "Không thể không nhận, không thể để cho mấy kẻ tư bản này được lợi.""Muội không muốn thì để Nhị sư huynh giữ hộ cho.""Cái này..."
Phương Hiểu vẫn đánh giá thấp sự vô sỉ của Lữ Thiếu Khanh.
Tiêu Y không đồng ý, "Nhị sư huynh, đây là linh thạch của Hiểu Hiểu tỷ tỷ, sao huynh lại muốn lấy?"
Lữ Thiếu Khanh nói, "Linh thạch của tỷ ấy sao? Đây là công sức lao động vất vả của muội đó.""Không thể để nhà tư bản được lợi."
Phương Hiểu tò mò hỏi, "Cái gì là nhà tư bản?""Giàu không nhân, bóc lột đến tận xương tủy, trốn thuế lậu thuế, đầu cơ trục lợi, cưỡng đoạt. Đó gọi là nhà tư bản."
Phương Hiểu tức đến trợn mắt, nói thẳng, "Tiểu Y muội muội, sư huynh của muội muốn ta đưa tiền công của muội cho hắn, chứ không phải cho muội."
Tiêu Y nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh, trên mặt không hề có vẻ gì bất ngờ.
Đây là chuyện mà Nhị sư huynh có thể làm ra được.
Lữ Thiếu Khanh không thèm nhìn ánh mắt ai oán của Tiêu Y, "Ngươi còn nhỏ, ta sợ ngươi bị người khác lừa.""Linh thạch ta cầm tạm hộ, sau này ngươi lớn rồi ta trả lại cho ngươi gấp đôi."
Tiêu Y không muốn nói gì nữa.
Ta cũng mười sáu tuổi rồi, còn nhỏ à?
Lại nói linh thạch đến tay huynh rồi, có thể nào quay lại tay ta sao?
Tiêu Y không ôm bất kỳ hy vọng nào về linh thạch của mình nữa.
Phương Hiểu cạn lời.
Người này thật là quá vô sỉ mà.
Mặt cũng không thèm đỏ lên một chút nào.
Phương Hiểu nói với Tiêu Y, "Tiểu Y muội muội, muội thật sự không muốn tiền công của muội à?"
Tiêu Y nói, "Thôi đi, đưa cho Nhị sư huynh đi."
Tiêu Y xuất thân từ gia tộc lớn, không coi trọng chút linh thạch này.
Hơn nữa đây là Nhị sư huynh của nàng, cầm thì cứ cầm đi.
Phương Hiểu tiếc nuối, "Nha đầu này, sao muội có thể như thế được?""Đồ thuộc về muội, đương nhiên phải đòi lại."
Lữ Thiếu Khanh nói với Phương Hiểu, "Bà chủ keo kiệt, đừng ở đó khiêu khích mối quan hệ sư huynh muội của chúng ta.""Đi thôi sư muội, đừng có học theo kẻ tư bản làm điều xấu."
Tức đến nỗi Phương Hiểu giậm chân.
Tiêu Y vẫy tay tạm biệt Phương Hiểu, cười hì hì đi theo.
Sau đó từ trong ngực móc ra một quyển sách nhỏ, "Nhị sư huynh, huynh nói nếu có người bắt nạt muội thì ghi lại, muội đã ghi hết vào rồi này......"
