Ở phía sau, Phương Hiểu nghe được, kinh ngạc, không thể nào.
Ngươi nha đầu này thật sự có sổ sách riêng sao?
Hai người không đi xa, Phương Hiểu vẫn có thể nghe được bọn hắn nói chuyện.
Lữ Thiếu Khanh cũng rất kinh ngạc, "Không thể nào, ngươi nhỏ nhen như vậy?"
Tiêu Y nói, "Mấy tên này đều là đáng ghét, ta muốn đánh chết bọn hắn."
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, "Chậc chậc, như vậy là ngươi không đúng rồi.""Người ta bỏ tiền đến đây ăn cơm, khách hàng là Thượng Đế, ngươi khó chịu vài câu thì sao?""Cái gì là Thượng Đế?""Ừm, ngươi có thể hiểu là Tiên Đế."
Tiêu Y coi thường nói, "Tiên Đế mới không hạ lưu như vậy. Dựa vào cái gì hắn tới ăn cơm thì có thể giỡn cợt ta?""Nhị sư huynh, ngươi giúp ta dạy dỗ bọn hắn một trận có được không?""Đằng nào ta còn nhớ kỹ bọn chúng ở Lăng Tiêu thành nhà ở chỗ nào hoặc là lối ra."
Lữ Thiếu Khanh lại chậc chậc, "Chậc chậc, thù dai vậy a.""Nhị sư huynh, là ngươi kêu ta nhớ đó."
Giọng Tiêu Y vừa tức vừa gấp.
Lữ Thiếu Khanh nói, "Được rồi, được rồi, đừng để ý chuyện này.""Hơn nữa, đi trả thù bọn chúng, vậy quán của Phương lão bản thì sao?""Lỡ mà ảnh hưởng đến việc làm ăn của Phương lão bản thì không tốt.""Ngươi còn gọi người ta Hiểu Hiểu tỷ tỷ đây, có chút lương tâm đi được không?""Rộng lượng một chút, tầm nhìn lớn một chút..."
Phương Hiểu sau khi nghe xong, có chút ngạc nhiên.
Tên này lại biết nói lý vậy à.
Xem ra làm người cũng coi như không tệ, hiểu được nghĩ cho người khác.
Bên ngoài!
Lữ Thiếu Khanh cầm lại sổ sách riêng của Tiêu Y, "Mấy thứ này tạm thời để ở chỗ ta.""Từ giờ trở đi, nhiệm vụ của ngươi là trong một tháng lĩnh ngộ kiếm ý, đột phá đến Trúc Cơ kỳ."
Tiêu Y ngây người."Nhị sư huynh, vừa rồi ngươi đâu có nói vậy."
Lữ Thiếu Khanh nói, "Chẳng phải là vừa rồi có người ngoài sao?""Nói lời đừng quá chắc chắn, lỡ không làm được, dễ mất mặt."
Không biết vì sao, trong lòng Tiêu Y bắt đầu vui vẻ, tràn đầy mong đợi."Nhị sư huynh, ta phải làm sao?"
Được chứng kiến sự lợi hại của hai vị sư huynh, Tiêu Y cũng khát khao bản thân trở nên lợi hại như hai người họ.
Lữ Thiếu Khanh nói, "Về nghỉ một đêm, ngày mai, đi kiếm động.""Kiếm, kiếm động?"
Mặt Tiêu Y tái đi.
Ấn tượng mà kiếm động để lại trong nàng quá sâu sắc."Nhị sư huynh, cái này, cái này, có, có khi nào quá nguy hiểm không?""Có thể không đi không?"
Lữ Thiếu Khanh nhìn nàng, đầu Tiêu Y dần dần cúi thấp.
Lữ Thiếu Khanh nói, "Yên tâm đi, ta đâu phải loại người không đáng tin cậy như Đại sư huynh, kiếm động qua tay ta không có vấn đề gì."
Sao nghe câu này kỳ lạ thế.
So với Đại sư huynh, ngươi mới là kẻ không đáng tin cậy hơn mà?
Ngày hôm sau, còn chưa đến giờ hẹn, Tiêu Y đã đến tìm Lữ Thiếu Khanh.
Nhưng mà Lữ Thiếu Khanh vẫn chưa dậy.
Tiêu Y có quan hệ cực tốt với Lữ Thiếu Khanh nên không ngây ngốc chờ đợi, trực tiếp gõ cửa."Nhị sư huynh, Nhị sư huynh, dậy đi."
Lữ Thiếu Khanh không có động tĩnh, ngược lại tiểu Hồng bay ra."Tiểu Hồng, Nhị sư huynh đâu?"
Tiểu Hồng dùng đầu cọ vào mặt Tiêu Y, kêu hai tiếng."Nhị sư huynh còn chưa dậy sao?"
Tiêu Y giậm chân, "Rõ ràng hắn kêu ta dậy sớm một chút tìm hắn, vậy mà hắn lại ngủ nướng, đáng ghét."
Tức giận, Tiêu Y một chưởng đẩy cửa phòng ra, định xông vào.
Lại bị tiểu Hồng gọi lại.
Tiểu Hồng bay đến trước mặt nàng, líu ríu kêu."Tiểu Hồng, ngươi nói có bẫy?"
Tiểu Hồng bay đến tay Tiêu Y, gật gật cái đầu nhỏ.
Sau đó dang cánh ra, kêu hai tiếng."Hơn nữa còn là loại rất nguy hiểm?"
Tiêu Y giật mình, sau đó liếc nhìn vào trong.
Bên trong im ắng, hoàn toàn không nhìn ra có gì nguy hiểm cả.
Chỉ là một đại sảnh bình thường, đi qua đại sảnh, vào bên trong là phòng của Nhị sư huynh.
Cách bố trí kiến trúc của phòng giống hệt nơi ở của Tiêu Y.
Tiêu Y không tin lắm, "Nhìn rất bình thường mà, đâu có gì nguy hiểm."
Tiểu Hồng lại kêu hai tiếng, ý bảo nàng đừng xông bừa.
Tiêu Y vuốt ve đầu tiểu Hồng, nói, "Không sao, ta không xông loạn, ta chỉ đi vào gọi Nhị sư huynh dậy."
Tiêu Y rất khó tin có cái bẫy nào trong căn phòng này.
Nàng không nghe lời khuyên của tiểu Hồng, đẩy cửa bước vào.
Nhưng.
Ngay khi chân nàng vừa bước vào đại sảnh, cảnh vật trước mắt nhanh chóng biến đổi.
Đến khi Tiêu Y kịp phản ứng thì nàng đã đứng trên một vách đá.
Đất dưới chân là một màu đen cháy xém, trơ trụi khắp nơi.
Phía sau là đất đen ngòm không thấy điểm cuối, khiến người ta kinh hãi.
Bên dưới vách núi là một miệng núi lửa lớn đang cháy hừng hực.
Dòng nham thạch cuồn cuộn, thỉnh thoảng còn phun ra từng cột lửa.
Ngọn lửa đỏ rực mang theo hơi nóng khủng khiếp bốc thẳng lên trời.
Những đợt sóng nhiệt vô tận liên tục từ phía dưới xông lên.
Mặt Tiêu Y bị nướng đến đỏ bừng.
Tiêu Y cảm thấy như cả người mình sắp bị nướng chín.
Đây, đây là ảo giác sao?
Tiêu Y kinh hãi.
Rõ ràng nàng bước vào phòng Nhị sư huynh, tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?
Là trận truyền tống hay trận ảo giác?
Dù thế nào, nàng cũng không dám manh động.
Cho dù là trận ảo giác thì cũng có thể đưa người vào chỗ chết.
Tiêu Y khóc.
Vì sao trong đại sảnh nhà Nhị sư huynh lại có thứ này?
Hắn muốn làm gì?
Tiêu Y không dám loạn động.
Nàng chỉ có thể lớn tiếng kêu, "Nhị sư huynh, Nhị sư huynh, là ta mà, sư muội nè, Nhị sư huynh..."
Tiếng vọng đi rất xa, không có tiếng Lữ Thiếu Khanh trả lời.
Phía dưới miệng núi lửa tựa hồ có động tĩnh.
Dòng nham thạch lúc đầu cuồn cuộn chậm rãi bỗng nhiên sôi trào dữ dội.
Núi lửa sắp phun trào.
Phía dưới tựa như vô số Hỏa Long đang ngủ say, giờ bọn chúng bắt đầu tỉnh giấc.
Nham thạch cuồn cuộn giống Hỏa Long đang trở mình.
Nhiệt độ xung quanh ngày càng cao, Tiêu Y cảm nhận lượng nước trong cơ thể không ngừng mất đi.
Nàng càng luống cuống, quay người chạy.
Nhưng chưa chạy được mấy bước, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Núi lửa phun trào.
Dòng nham thạch đỏ thẫm cuốn theo khói đen ngút trời phun ra.
Giống như từng con Hỏa Long tỉnh giấc, một phát vọt lên trời, gầm thét bắt đầu phá hủy điên cuồng.
Vô số nham thạch rơi về phía Tiêu Y...
